Cõi mê-PHẠM HỮU HOÀNG

Jaber AL MAHJOUB [Tunisia, 1938]

 

 

1

Cửa hàng điện thoại của Hoạch nằm ở một con đường nhỏ ngoại ô thị trấn nhưng

rất đắt khách. Ông chủ cửa hàng hành nghề sửa chữa điện thoại, mua bán các loại điện

thoại di động cả mới lẫn cũ, các loại sim, card. Khách hàng cần, sẵn sàng cầm theo

giá thỏa thuận. Bạn bè mừng cho việc làm ăn khấm khá của Hoạch. Nhưng cũng có

người lo lắng. Hân, nguời bạn thân nói:

– Mày cẩn thận, tao thấy khách đến cửa hàng phần đông là đám choai choai, tóc

nhuộm xanh nhuộm đỏ, mặt mày lầm lì bặm trợn. Tụi nó tới cắm điện thoại lấy tiền

chơi bời là chính. Toàn là những đứa liều lĩnh bạt mạng. Mày lại sống một mình, tụi

nó để ý, làm ẩu, thì mày chống đỡ làm sao?

Hoạch trả lời:

– Hơi đâu nghĩ nhiều. Mình mua bán đàng hoàng. Giá phải chăng. Không đứa nào

dám làm gì đâu.

Một buổi chiều mưa rả rích. Cơn mưa kéo dài tới chạng vạng. Ngoài đường lạnh

lẽo không bóng người. Chiếc xe hon đa wave alpha chất ba đỗ xịch trước cửa tiệm.

Thằng lái vẫn đội áo mưa ngồi yên trên xe, máy vẫn nổ. Hai thằng xộc vào tiệm.

– Mấy em cần gì? Hoạch hỏi

– Cắm điện thoại.

Một thằng móc túi quần lấy ra cái điện thoại cũ trong giống như cục sắt đưa cho

Hoạch. Nó hất mặt hỏi:

– Bao nhiêu?

Cầm cái điện thoại cổ lỗ sĩ trầy tróc loang lổ, Hoạch lắc đầu:

– Cái điện thoại này không cắm được.

– Đ. mẹ. Mày có cắm hay không? Một triệu. Bọn tao chỉ lấy một triệu thôi?

Hoạch hoảng hốt ngó quanh quất cầu cứu. Không có ai. Ánh điện cửa hàng hắt ra

một quầng sáng nhạt yếu ớt. Con đường hun hút trong bóng tối. Mưa giăng giăng.

Không một bóng người. Hoạch đành cố nói dịu:

– Mấy em thông cảm. Cửa tiệm anh cò con làm gì có một triệu đưa cho mấy em.

Hay là mấy em sang cửa tiệm khác vậy.

– Nhiều lời! Mất thì giờ bọn tao. Có đưa không?

Thằng cầm điện thoại sáp lại, Hoạch lùi ra sau. Nó cầm cái lọ thủy tinh đựng thuốc

lá và kẹo để trên mặt tủ đập mạnh xuống đất. Xoảng. Mảnh văng tung tóe. Trong lúc

Hoạch tái mặt, sợ hãi, nó nhanh như sóc, đi vòng vào phía trong tủ, thò tay vào ngăn

kéo đựng tiền hốt một nắm nhét vội vào túi áo khoác.

 

2

 

Cả một ngày làm việc toát mồ hôi, kể cả vốn mới được bao nhiêu đó. Vô cớ mất

toi. Tiếc của, Hoạch quên cả sợ, la lớn:

– Cướp! Bà con ơi! Cướp!

Hoạch toan xông tới chỗ thằng cướp tiền thì thằng còn lại đấm một cú vào mặt. Cú

đấm làm Hoạch choáng váng, té nhào xuống. Hoạch lồm cồm chưa kịp đứng dậy, nó

sấn tới đạp thẳng vào ngực làm anh ngã ngửa ra sau, đầu đập vào cạnh tường ngất xỉu.

Bọn nó nhảy lên xe, rồ ga biến mất.

Tỉnh đậy, Hoạch thấy mình nằm trên chiếc giường bệnh viện. Đầu anh đau như có

những mũi kim châm chích.

– Con tỉnh rồi. Má lo quá.

– Con nằm bao lâu rồi?

– Hơn một ngày đêm.

Hoạch cố gượng ngồi dậy, má anh chất gối cho anh dựa lưng vào thành giường. Ba

anh mất lâu rồi. Chị gái đi lấy chồng xa. Chỉ còn hai mẹ con nương tựa vào nhau.

Hoạch chợt lo lắng:

– Cửa tiệm thế nào hở má?

– Má khóa cửa rồi.

– Công an tới làm việc chưa?

– Hôm đưa con đi cấp cứu, ban cán sự khối phố đã báo sự việc lên công an thị trấn.

Nghe nói họ đến. Không có chủ nhà, họ bảo chờ con xuất viện về sẽ giải quyết. Thôi,

con lo thân con cái đã. Mạnh rồi hãy tính.

Đầu hoạch bị chấn thương, đau nhức, đứng lên ngồi xuống xây xẩm mặt mày. Hơn

một tháng điều trị, ra viện, Hoạch cố nhớ mặt dò tìm những thằng cướp cửa tiệm.

Chúng nó chắc cũng quanh quẩn trong thị trấn này thôi. Cũng chẳng mất nhiều thời

gian. Tụi nó vẫn nghênh nghênh phóng xe trên đường phố. Cái mặt chúng vẫn lấc

khấc, trơ lì đáng ghét. Hoạch càng thêm căm tức. Anh hỏi tên từng đứa rồi viết đơn

gửi đến công an thị trấn.

Hoạch là người cả nghĩ, hay lo. Bất cứ chuyện gì xảy ra liên quan đến mình đều

làm cho Hoạch căng đầu nghĩ ngợi. Có khi mất ăn mất ngủ, phát quẩn lên vì chuyện

nhỏ rức, đâu đâu. Đơn đã gửi. Hoạch ngày đêm lo lắng. Không biết công an chừng

nào sẽ xử? Họ sẽ xử như thế nào? Có đem lại sự công bằng cho anh không? Có đền

bù thiệt hại vật chất, tinh thần mà anh phải chịu không? Không một ai chia sẻ. Đến lúc

này Hoạch mới thấm thía sự cô đơn. Anh nhớ đến chú Thao. Giá mà chú còn sống.

Chú mất năm ngoái vì căn bệnh hiểm nghèo. Chú Thao là chú họ của Hoạch và là

người anh kính trọng nhất. Hoạch thường sang nhà chú chơi. Chú Thao rất mến

Hoạch. Chú nói chuyện thời thế nghe rất thích. Lời nói của chú đã làm say mê Hoạch

cả một thời trai trẻ. Nhà cửa chú bề thế sang trọng ở trung tâm thị trấn. Hai đứa con

chú đi du học ở nước ngoài. Chú là cán bộ ăn lương nhà nước mà sao giàu như vậy?

Không ai biết. Chú không hé miệng kể về việc làm ăn của mình như mấy tay mới phất

thường khoe mẽ. Chú sống tốt với bà con, xóm làng. Ai có việc cần, chú sẵn sàng

giúp ngay. Đến chỗ công quyền, chú cũng không e ngại. Không riêng gì Hoạch, mọi

 

3

 

người coi chú như một mẫu mực. Mỗi khi gặp trắc trở không thể vượt qua người đầu

tiên Hoạch nghĩ tới là chú. Hoạch thở dài. Thêm nữa, thời gian nằm viện, thấy má khổ

với mình, chăm sóc từng miếng ăn, giấc ngủ, Hoạch lại buồn. Anh thấm thía sự thiếu

vắng bàn tay người vợ. Gần bốn mươi tuổi Hoạch vẫn thui thủi một mình. Thực ra,

Hoạch cũng có một mối tình. Người Hoạch yêu là Dung, con gái một gia đình thị dân.

Trong lúc Hoạch đang say đắm với tình yêu thì Dung đột ngột nói lời chia tay. Cô ta

khóc sướt mướt: “ Ba má em ép gả. Em không dám cãi lời. Em có lỗi với anh nhiều.

Mong anh tha thứ cho em.” Trông thái độ quả quyết của Dung, Hoạch biết mình đã

mất Dung mãi mãi. Ngày đám cưới Dung, nhìn cô vòng vàng đầy người sánh vai với

người chồng giàu có bước lên ô tô bóng loáng, lòng anh đau nhói. Dung về nhà chồng

được mấy năm, bất ngờ, Hoạch nghe tin cô tự tử. Hoạch không biết lí do gì. Anh càng

xót xa. Anh chưa bao giờ quên được Dung.

Công an thị trấn mời Hoạch ra lấy lời khai, hồ sơ vụ việc được chuyển lên công an

huyện theo thẩm quyền. Thế nhưng, tới nửa năm rồi mà vẫn chưa được giải quyết.

Hoạch nhiều lần đến công an huyện hỏi thì được nghe điều tra viên trực tiếp thụ lí vụ

việc trả lời quanh đi quẩn lại mấy câu: “bận đi học, chưa rảnh”, “ Đang xảy ra một số

vụ trọng án phải tập trung làm trước” hoặc là “ Từ từ, cần có thời gian tìm đầy đủ

nhân chứng vật chứng đã…”. Tay điều tra viên ngó Hoạch bằng ánh mắt khó chịu như

thể anh là tội phạm không bằng. Cái đầu Hoạch lúc trở trời trái gió vẫn còn đau, anh

gửi đơn xin đi giám định thương tật. Không trả lời. Mỗi lần từ công an huyện về, anh

thêm tức tối trong người. Hân ân cần khuyên lơn:

– Mày thôi chuyện kiện tụng đi. Nói cho mày biết thằng đánh mày là quí tử của

một sếp lớn đó…Tụi nó quậy phá cả thị trấn này ai cũng biết. Có ai làm gì được tụi nó

đâu? Chuyện của mày là cái đinh gì? Nên thua non đi.

Hoạch cự lại:

– Tao đánh bạc đâu mà thua non. Bị ức hiếp, tao kiện.

– Thì mày đã kiện đấy. Kết quả ra sao? Hay chỉ làm khổ mình mà thôi.

Lời khuyên của Hân không phải không đúng. Nhưng Hoạch bỏ ngoài tai vì trong

lòng nỗi uất hận càng lúc càng tăng như những con bọ gậm nhắm hủy hoại niềm vui

sống từng ngày trong đời. Hoạch sang cửa tiệm cho người khác, dọn về ở với má.

Anh nghĩ đi nghĩ lại, tính tới, tính lui tìm đủ mọi phương cách giải quyết, nhưng rốt

cuộc không có cách nào ổn cả. Bế tắc. Nỗi u uất làm Hoạch càng héo hắt. Bộ dạng

tiều tụy, thảm hại. Dần dần, Hoạch thu mình trong phòng riêng, không tiếp xúc với

bất kì ai. Anh ăn uống thất thường, nhiều lần, anh ngồi trong góc phòng, hai tay ôm

chặt đầu, miệng lảm nhảm những lời lộn xộn khó hiểu. Nhưng khi nói những lời ấy,

gương mặt Hoạch đanh lại, mắt trùng trừng như muốn ăn tươi nuốt sống ai đó. Má

Hoạch lo lắng bước lại gần, trỏ vào mình hỏi:

– Con có biết ai đây không?

– Bà tiên! Bà tiên! Cứu giúp tôi với!

– Má con đây mà! Nước mắt lăn trên gò má nhăn nheo. Con đừng làm má sợ.

Hoạch nắm chặt tay má, giọng van lơn:

 

4

– Bà tiên ban phép màu giúp con, giúp con.

Mọi người bảo: “Bị điên rồi, nên đưa đi chữa trị ngay”. Má Hoạch đưa anh vào

bệnh viện tâm thần. Vị bác sĩ sau khi khám và làm đủ các xét nghiệm, đã ghi vào hồ

sơ bệnh án “ Rối loạn stress sau sang chấn”. Bác sĩ giải thích thêm:

– Bệnh nhân phải điều trị theo phác đồ. Cần nhập viện để tiện việc theo dõi diễn

biến bệnh.

Tiền Hoạch dành dụm bấy lâu nay giờ tiếp tục đưa ra trị bệnh. Má Hoạch xin cho

anh được nằm phòng riêng theo yêu cầu. Tốn kém cũng chẳng sao, miễn Hoạch nhanh

bình phục. Phải nói, chăm sóc người bệnh tâm thần vất vả biết chừng nào. Phải canh

chừng bệnh nhân thường xuyên. Chung quanh, còn những người bệnh khác với những

biểu hiện khác thường. Người nuôi bệnh luôn căng thẳng đề phòng nên càng thêm

mỏi mệt. Thời gian Hoạch nằm viện, Hân thường xuyên đến thăm. Thấy má Hoạch

đã kiệt sức, Hân ở lại chăm sóc thay. Nhờ y bác sĩ tận tâm điều trị, bệnh Hoạch dần

thuyên giảm. Hoạch không còn nói sàm nữa. Nhưng tác dụng của các loại thuốc thần

kinh làm Hoạch thường chìm sâu vào những giấc ngủ dài. Theo đó, thường có những

giấc mơ đến bất ngờ. Những mảng đời từ nơi nào trong kí ức chợt hiện về. Có lần,

Hoạch mơ thấy ngôi nhà anh ở thời thơ ấu vách đất mái tôn lụp sụp trong con hẻm

sâu. Ba Hoạch đạp chiếc xe đạp cũ kĩ lóc cóc chở thùng trái cây cốc, me, ổi, xoài gọt

vỏ cắt lát ghim vào que tre ngâm vào thẩu nước đường, đi bán cho học sinh ở các

cổng trường. Chiều về, ông dựng vội chiếc xe đạp vào gốc vú sữa, chị em Hoạch chạy

ra mừng, ông ôm cả hai chị em nhấc bổng lên hôn lấy hôn để rồi đi vào nhà, lấy

những đồng tiền giấy nhàu nát trong túi áo vuốt thẳng thóm, tươi cười đưa cho má

anh. “ Cất đi, để dành đóng học phí cho con”. Lần khác, Hoạch thấy cùng Hân về quê

ngoại. Buổi trưa ngày hè cháy nắng, cả hai ra đồng đắp đất be bờ chặn một khúc

mương tát nước bắt cá. Lội bì bõm trên bùn nước, cả hai cong lưng mà vục cái gàu

nhựa múc nước tạt qua bên kia bờ. Nước cạn, cá chép, diếc say bùn trồi lên giãy đành

đạch trên mặt nước tha hồ vớt. Còn cá rô, trê, tràu rúc sâu xuống bùn, thi nhau mò.

Tới chiều, lờ cá lưng lửng, hai đứa mặt mày mình mẩy lấm lem bùn đất hớn hở ra về

Tối hôm đó, Hân lại xuống bệnh viện ở với Hoạch. Sau một hồi tán gẫu cặp mắt

Hoạch ríu lại. Anh đang chống chọi cơn buồn ngủ … Hoạch mở mắt ra. Anh đang ở

trong một căn phòng rộng trông giống như cái sảnh của một ngôi đình cổ. Những cột

tròn sơn son chạm trỗ những hình thù kì quái. Vòm mái cong vút. Chỗ góc phòng lố

nhố những bóng người nhìn không rõ mặt ẩn sau làn khói trắng mờ mờ ảo ảo. Gần

đấy, chính giữa vách hậu có cánh cửa sắt lớn đang đóng im ỉm. “Mình đang ở đâu thế

này?” Hoạch nói thầm. Bỗng một người trong số đó bước ra, đi lại chỗ Hoạch, giọng

quen quen:

– Anh không nhận ra em sao?

– Dung! Hoạch thảng thốt kêu lên.

 

5

 

– Em đây, Dung bước lại gần, gương mặt cô nhợt nhạt, môi run run, cuộc đời em

bạc phận, em hối hận vì chuyện ngày trước. Em đã lầm lẫn. Giá như ông trời cho em

một cơ hội bắt đầu lại thì em sẽ bất chấp tất cả mà đến với anh.

Giọt nước mắt Dung ứa ra làm Hoạch chạnh lòng. Trong lúc, Hoạch đang bối rối,

xúc động, một người tầm thước bước tới:

– Thật đáng thương! Cháu phải thông cảm cho hoàn cảnh tội nghiệp của cô ấy.

Chú Thao. Không nhầm lẫn được. Hoạch mừng rỡ như bắt gặp một điểm tựa:

– Cháu gặp tai vạ, bị người ta ức hiếp.

– Oan trái, bất công là chuyện muôn thưở của cõi đời. Thời nào cũng vậy, không

tránh khỏi. Thân cô thế cô như cháu đi tìm công lí khó khăn đấy. Đáng tiếc, giờ chú

không giúp gì cho cháu được.

– Cháu phải làm sao đây?

– Làm lớn chuyện không có lợi cho cháu, không có lợi cho nhiều người, lại bị kẻ

xấu lợi dụng thì không nên làm. Cháu nên học chữ nhẫn, hãy nhớ “ Một câu nhịn,

chín câu lành”. Cháu biết yên phận thì tránh được mọi phiền phức về sau, cuộc sống

cháu mới được bình yên

Sao chú Thao lại nói với mình như vây? Hoạch chợt nhớ chú với tay sếp lớn kia có

quen biết. Một lần, Hoạch thấy hai người vui vẻ cùng vào một nhà hàng sang trọng.

Lẽ nào chú Thao…

Hoạch phân vân không dám nghĩ tiếp. Chú Thao nói một cách quả quyết:

– Cháu cứ nghe lời chú đi. Cháu không tin chú sao?

Im lặng. Hoạch nhìn quanh quất như cố nhớ ra điều gì. Anh hỏi:

– Đây là đâu vậy chú?

– Cháu không biết thật sao? Chỗ này là âm phủ. Giọng chú Thao trở nên khô khan,

trỏ cánh cửa sắt, chú nói tiếp, cánh cửa dẫn xuống các tầng địa ngục. Chú chỉ vào

những cái bóng đứng ngồi ở góc phòng, đó là những hồn ma đã được diêm vương

phán tội đang chờ mở cửa địa ngục để giải đi.

Hoạch rợn người. Anh ngửi thấy mùi âm khí nặng nề, miệng lắp bắp:

– Chẳng lẽ… chú và Dung cũng …ở trong số đó.

– Đúng vậy, chú và cô ấy đang đợi đến lượt mình.

Sửng sờ! Hoạch như không tin vào tai mình nữa. Gương mặt chú Thao và Dung

bỗng méo mó đáng sợ. Căn phòng tự nhiên chao đảo. Chú Thao, Dung và những cái

bóng ma mờ dần rồi biến mất. Hoạch chới với nhưng cố hét lên:

– Dối trá! Trời ơi! Kinh khủng quá!

Nghe tiếng hét, Hân giật mình ngồi xổm dậy, bước sang giường Hoạch. Trong

mùng, Hoạch đang giẫy dụa, tay đập xuống chiếu, mồ hôi chảy như tắm. Hân đánh

thức bạn:

– Chuyện gì vậy?

Hoạch mở mắt ra, gương mặt anh đang bị kích động:

– Dối trá! Thật không thể tin nổi.

– Ai dối trá? Dối trá chuyện gì?

 

 

 

6

 

Bình tĩnh trở lại, không có vẻ gì của một người bệnh, Hoạch kể giấc mơ cho Hân

nghe. Xong, Hoạch gằn từng tiếng:

– Tới cửa địa ngục mà còn nói được những lời lẽ như thế.

Hoạch xuất viện về nhà. Vụ việc rồi cũng được đưa ra xét xử. Nhưng, từ khi bình

phục, không hiểu sao Hoạch dửng dưng không quan tâm đến vụ kiện ấy. Càng lạ hơn,

trên tòa, anh đề nghị giảm nhẹ tội cho những tên ngỗ nghịch đó. Anh ít nói hơn trước,

ngại tiếp xúc, các mối quan hệ thưa dần. Hoạch sửa lại mái nhà dột, đỡ đần má từ việc

nhỏ đến việc lớn. Điều mà xưa nay Hoạch ít khi làm. Anh lại xin được chân bảo vệ

một công ty sản xuất tư nhân. Má anh vui hẳn lên. Trông bà như trẻ ra. Người ta bàn

tán về Hoạch đủ điều, có người cho là do di chứng bệnh tâm thần làm tâm tính anh

thay đổi. Có người lại cho rằng Hoạch xuống nước để được yên thân…Hoạch nghe

hết nhưng vẫn không nói gì. Anh sống hồn hậu, chan hòa với mọi người như chuyện

vừa qua chưa từng xảy ra trong đời

 

Please follow and like us: