Nó là thứ triết học của trời-NGUYỄN THANH HIỆN

Dimitri Zoellin [Pháp, 1971]

 

 

 

 

Tôi vẫn trú ngụ nơi tôi trú ngụ/Trong bức trướng cao, mềm mại của nhung đêm / I remained where I was /In the high, soft coffer of the night’s velvet/ CZESLAW MILOZ/LUẬN VỀ THƠ/ KHÚC IV: THIÊN NHIÊN

 

 

mấy mươi năm khu rừng cổ tích cầm chân tôi, lũ chim bô thay áo mới [thay lông] đêm, trong giấc giữa chừng, tôi cứ nghe như có ai đó gọi tên mình, còn chần chừ gì nữa, lên đường thôi, dường, người điểm danh có sự lầm lẫn nào đó giữa tôi và loài chim bô, tháng giêng, lũ chim bô thay lông, sửa soạn cho một cuộc di trú mới, và như thể,  những chiều hôm tắt nắng, núi rừng cứ như thể cuộc hóa thân của một thứ hoài bão rộng lớn nào đó ôm chặt lấy tôi, cứ ở lại…đừng đi… từ trong sâu thẳm mơ hồ là những lời dặn dò thân thiết, mấy mươi năm tôi chưa thể ra khỏi khu rừng cổ tích, thứ năng lực trước tác, sở hữu đặc biệt của con người, dường chẳng ăn thua khi một chiếc lá thu có nghìn cách lìa cành, ở đây không chỉ là thứ cảm thức thuần lý, mà là cách thể hiện của toàn bộ các thứ thế lực đang triển nở đang điêu tàn và cả đang ẩn dấu, một chút bóng dáng quá khứ, nhưng nó là ngàn dặm xa không phải muốn gặp là gặp, chỉ một giọt nước mắt của đá, chúng ta cứ giả dụ vậy, thì dây mơ rễ má đến vô số các thứ học phái: cổ sinh vật học, trường sinh học, bất trắc học, hay sinh ký tử qui học, tức khảo cứu về tính bấp bênh của sống, ở loài cây ngó đông nghìn năm tuổi thì chiếc lá thu hoàn toàn khác với chiếc lá thu ở các loài cây đỗng, cây ngũ, các loài cây tái sinh nhỏ bé, không thể nhìn ngó hoàn vũ bằng con mắt như thể đã bị làm hư hỏng bỡi quá nhiếu các thứ thuyết lý, mấy mươi năm núi rừng cổ tích cầm chân tôi, sự cầm chân như thể chuyện dỡn chơi, chứ gì nữa, con chuồn chuồn rừng thì đậu lên vai tôi, cái cách con chuồn chuồn rừng đậu lên hoa bì ngát hương rồi đậu lên vai tôi, dù muốn hay không, ký ức tuổi thơ cũng phải sống lại, buổi sáng mùa thu, tôi đi dọc theo con suối Vác ở cuối làng Ru theo cái cách tuổi thơ buổi sáng đi tìm những niềm vui chưa biết, còn con chuồn chuồn rừng thì đậu lên vai tôi, tôi ví dụ vậy, cái cách hoàn vũ cầm chân ta, nó là thứ triết học của trời,

 

 

[trong Ở Những Đường Biên]

Please follow and like us: