Cuộc hồi hương của lửa/Chương II [tiếp theo]-TRẦN QUỐC TOÀN

thornton dial/mỹ

 

 

 

viết vào chập tối, giấu bóng núi vào giấc mơ tháp đền, có loài chim ngủ muộn, chiêm chiếp trong gió đông, tôi mài nhẵn hòn than và vẽ lên đất thứ cảm thức xa vắng, những hình ảnh không đầu không cuối, những câu chuyện không nhân vật, ôi! lửa đã rót vào đáy huyệt, nơi sẽ vĩnh viễn đưa thi thể thời gian đến lúc lụi tàn, là hư vô, bất hoại, tôi nói với chú tôi rằng, tôi sẽ học tiếng nói của núi, để khi mây trên cao bay qua khoảng sân nhà, tôi sẽ trò chuyện với họ, những chiếc lá ảo ảnh hình người,

một chiếc chảo thủng đáy, thanh sắt,
nhà tiên tri bảo rằng đám đông đang chiếm lấy mọi không gian sống, và kẻ cô độc phải lẻ loi với tư tưởng của mình,
thời của kĩ nghệ, những nhà tù bê tông, máy lạnh, ôi! là những nhà tù nuôi con người công nghiệp,
một nhân loại công nghiệp đang hình thành,
một trang trại gà công nghiệp, hay là trang trại người công nghiệp nhỉ?
tôi thấy tiếng nói con người đang rời khỏi mọi cuống họng, sóng đại dương vỗ bờ giận dữ,
con đường tàu ghỉ sét, nằm thở than với lũ dế giun, những sách vỡ dạy con người công nghiệp cách ăn uống sao cho nhanh tăng trưởng, nghĩ sao cho mau ị ra phân, và dẫm đạp lên nhau để giành lấy phần ánh sáng của trời, những sách vở ấy cứ chất chồng, rồi không còn thấy loài người đâu nữa chỉ còn những hố đen mịt mờ, sau những ồn ào đương đại,
Please follow and like us: