Trường ca Thanh Giang-HOÀNG THỤY

 

1.

độc sơn nổ bùng

hầu nhơn ngậm sương mùa nước mặn

nhảy từ Trường Sơn qua Thi Nại

nhón gót bay vù trên tảng đá lửa

rực cháy một vùng trời Phương Mai

tý ngọ xoáy trôn ốc

nhịp say cuồng theo điệu luân xa

tiếng nhị cầm vỡ nát

dội xuống dòng Thanh giang đen

muối tràn lên thành đồng đất nâu

những con dã tràng đỏ

chạy hoang vu trên eo cát đẫm sương

ốc xanh rêu thơ dại

khói nước run run bay vèo trong hư ảo

chờ Chiêm nương về thay áo

vớt trâm cài lộ chảy xác tơ

hát bài vong ca trên bãi san hô

Shiva đập vỡ bình minh và hoàng hôn

cho sóng hủy diệt hiện ra

sa trường xưa nhuộm máu

ngọc trai chảy theo dòng nham thạch

vùi chôn ký ức trong heo may !

 

2.

hồn chạy là đà xuyên dòng ngược

vẽ vòng cung trên bờ cát vàng

vịnh Qui Nhơn lung linh

Thi Nại nổi lên thành phố nước

Thanh giang ca

Bà Hỏa ca

Đèo Son ca

chim bói cá lao nhanh xuống vực

uyên ngôn ướp hồn hoa thắm

đậu trên những cánh buồm ma

chạy vật vờ trong ánh triêu dương

và hầu nhơn gánh nắng

vớt từng hạt muối hồng

nổi quanh cù lao xanh

cù lao nặng trĩu đôi vai

chiều thế kỷ tàn phai nhan sắc

còn chút hương thừa nào đây

điện u hoài vẫn đợi chờ tình lại

 

3.

cơn mưa dầm say cuồng đổ xuống

Thanh giang trở dạ hai dòng chảy

biển nổi cây khô trôi lênh đênh

hầu nhơn đứng một bên

cát vàng bồi một bên

khói lam chiều tình thu về muộn

khép chặt hồn em nhan sắc quê

cuộn tròn xác mới trong đam mê

xô nhan sắc linh quang trôi dạt

về núi rừng Buôn Mê nhả hạt

tơ nhạc ! tơ nhạc ! nhả tơ nhạc !

thôi rồi chiều pha lê bay nhanh !

 

4.

Những tia chớp phía trời đông bắc

rắc những hạt máu trên dòng nước xanh

xác những con vật vàng trôi ra biển

tiếng chim sắt gầm gừ trong điên loạn

tiếng u hồn rên rỉ suốt đêm mưa

đêm chia ly trong mê muội điêu tàn

xã tắc là đà dưới bàn tay vô hình

sử mệnh âm u treo trên ngàn sợi tơ

sợi tơ mong manh trên mi người tình hờ

ôi người tình lõa thể đứng bơ vơ !

 

5.

hầu nhơn giật mình giữa rừng khuya

ký ức ngược dòng trên trang sách ảo

Vĩnh Thạnh An Trường mồ xanh ngã nước

những cây nứa trôi xuôi dòng sóng

vội về cất trại trên thung lũng hoang

tháng ngày chặt hạ ngàn cổ thụ

thu gom gỗ chuyển nhanh về đất hứa

cuốc rựa trui rèn trong hầm lửa

mở trừng mắt đỏ như mặt trời

bay nhanh về xả xác tinh ba

tinh ba thức dây tinh ba vỡ

theo bước chân chai sạn chảy bên cồn

Thanh giang nhấn phím đàn trôi

về phía Beethoven giao hội

cháy bùng thân thể lung lay

lưỡi hầu nhơn man dại trong hoang say !

 

6.

nhớ xưa Tùng Gỉan chìm trong nước

chắn sóng ngăn sông đắp đê ảo

từng đoàn ma trơi vây quanh đây

trưa chiều cơm rơi như bùn rơi

quạnh vắng trường giang mồ hôi mặn

hoang tưởng xây vinh hoa trên cát

mắt mở trừng trừng soi đàn kiến bò ngang dọc

quay tròn quanh miệng chén ướt mật ong !

 

7.

Thanh giang thả lá bay theo dòng

trang ảo thực vội trôi về đại dương

toán cổ điển vẽ bùa trên bảng đen học đường

những phương trình hóa lý múa loạn trong mơ

mở thân xác xanh xao bay về với hạ cơ

phun nọc libido về phía các nữ thần

nữ thần hóa thân thành nữ nhân

nữ nhân xỏa tóc trong thư viện vô tự

một thời cuồng say phiêu lãng cuồng say

chấm phá những bức tranh màu xám

treo ngược trên phố đêm tàn rữa

chó và người chạy giữa cơn mê

văn chương là trò ảo thuật

ảo thuật gia múa may trên sàn diễn

cùng triết gia lên đồng trong tháp cổ

như con dê đực chạy lạc vào phố đêm

cất tiếng kêu cô liêu tìm bạn tình

dấu xưa hầu nhơn như hành khất

vật vờ điên dại trên lối mù

mang chiếc bị rách thõng tay đi vào chợ

hát rong bài sương đắng rơi từng giọt

từng giọt rơi nhanh vào đêm sâu !

 

8.

bừng mắt dậy

bỗng hương trần biến mất

triết hầu nhơn nằm ngủ bên vệ đường

tơ mười sáu trinh tuyền nức nở

bay nhanh về ngõ hẹp thơ ngây

khói long lanh vọng khúc tiêu sầu

cháy rữa trưa hè trong căn nhà gạch

bừng lửa với tiếng heo con hú gọi

bánh tráng đây cho thi nhân chấm phá

bút địa phủ và mực của thiên phủ

ngạ quỷ bao quanh thiên sứ dại khờ

nhả nguyên sắc bôi đen thi tứ

Thanh giang rút nước từ hố thẳm

rửa trôi bài từ khúc cong queo

bay lả tả rớt xuống vườn cát bỏng

bóng con lạc đà quỳ gối chở thánh linh !

Thanh giang cô độc

hòa với thánh linh nằm nghỉ

chân rã rời chả biết đây là đâu !

 

9.

lạc lối ngư phù lênh đênh trên biển

những con sứa ma nổi trên màng nước bọt

dáng hầu nhơn chới với trong sa mù

Thanh giang khúc ly tao chìm dạ thủy

uống nước tình ngập chảy trong hư vô !

nước tình thu trang điểm trên môi khô

xé rách nguyên hồng muối đọng giữa khe

song hạnh nguyên hút cạn tủy xương nồng

cuộc lữ sa mù trong tuyệt lộ

hát bài độc ca lý hạ quay cuồng trong men cổ

cùng mỹ nhân già ôm ngủ dưới chân thang

ô kìa teo héo hồng nhan !

nửa thế kỷ bơ vơ thân xác lạnh

loài bạch dục bay theo sóng dữ

ngụp lặn đêm trần trơ tráo quay

thiên ngư lạc dòng Thanh giang mờ mịt

phố từng đêm nghe hồn nước chảy chơi vơi

chơi vơi đẩy hầu nhơn rời phố nước

chạy theo đàn ảo ảnh về phương nam !

 

 

 

Please follow and like us: