Sinh mệnh-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

 

Dưới bóng ngày xa xưa, một bước chân đi qua, một giọng nói lướt qua, một tiếng gió, một bình minh, một im lặng vừa lướt qua… Ngày thu hẹp lại bằng tiếng bật công tắc điện. Người đã sống những cuộc đời không phải của mình. Những con cá nhỏ dưới sông Đà đã hoá thành lũ chuột rừng cắn phá hết đồi nương. Những hòn đá của bếp thiêng vẫn còn nhưng người không buồn củi lửa nữa. Người lên trời bằng cách tự do phóng thích mình ra khỏi mọi khổ ải mà không theo đường cây cột gỗ thiêng trong nhà nữa. Sự tự do đôi khi là một sự trói buộc, sự hoảng loạn. Không trình tự, không nghi lễ nào giữ dắt được con người theo những quy tắc của đời sống tâm hồn nữa, họ tự phóng thích mình theo cách buông xuôi. Trái tim của Biên bao lần đã vỡ như con linh dương bị giam cầm chăn dắt. Biên sống bằng sự thức dậy của trùng trùng kí ức, và cái hiển hiện của sự thu hẹp và lụi tàn.

Cơn mưa chiều lại phủ xuống những căn nhà vắng quanh ngọn đồi. Thời này Biên gọi là thời vắng nhà. Những con người luôn vắng mặt ngay cả khi họ đứng ngồi trong ngôi nhà của họ. Những chỗ đứng ngoài ngôi nhà đang bị thu hẹp, tranh giành, xoá dấu vết. Một cơn mưa nhỏ lại khiến cho một người trong chăn ấm nệm êm đổ ốm. Rừng co lại và bao nhiêu nước mắt của dân làng trào theo cơn nước lũ cuốn về xuôi. Những tiếng la thất thanh rồi im bặt mãi mãi trong những buổi mưa chiều. Mọi thứ trên đời này đều có tính cân bằng. Sự thu hẹp của núi đồi, sông suối sẽ phải dẫn đến sự thu hẹp sự sống của con người. Già làng đã từng nói: Còn rừng là còn hơi thở. Chặt phá rừng là tự tay bóp mũi mình. Và có những người nhân hậu đã chết vì bàn tay của kẻ khác.

Một chiếc cầu vừa trôi, sông suối ngày càng trở nên hung dữ và khó đoán. Lũ làng chúng tôi luôn ngơ ngác về sự thay đổi đó. Thiên nhiên nổi giận mà “giận cá” lại “chém” nhầm cái “thớt”. “Quýt làm cam chịu”! Những đứa trẻ mà Biên và Tịnh từng là, đã bị dòng chảy bất thường ấy cuốn đi. Những đôi mắt thơ ngây ngơ ngác còn để lại trên bờ. Yêu thương còn chờ trong những ngôi nhà vắng. Những khát vọng về ngày mai, tuổi trẻ dang dở trên tập vở nhoè nhoẹt chữ. Bao lớp người như Biên đã mang theo sự hoảng loạn, nuối tiếc, trách hờn… mà ra đi. Những đứa trẻ chết dưới những cơn mưa cuộc đời vây quanh Biên hát ca, thương mến.

Please follow and like us: