Vùng nghiêng/trũng hay một ta-nhân-chứng-HẢI LAM

Melvin Way/Mỹ

 

 

 

ở giữa ký ức người và tôi có một vùng-nghiêng, độ dốc tuỳ thuộc vào những di chấn hoài
niệm. vùng-nghiêng đặt trong sự-trôi. tôi đặt người trong vùng-nghiêng của tôi và tôi cũng
trôi theo vùng-nghiêng của người, tất cả vùng-nghiêng dẫn nhau về một vị trí. vị trí này là nơi
một tôi gặp lại một người: đúng khi chúng ta tưởng rằng mình bắt đầu lãng quên nhau. vùng-
nghiêng dành cho hai người nhưng độ dốc không cho phép chúng ta thuộc về cùng một thời
điểm, bằng không chúng ta sẽ bị chuyển dịch sang vùng trũng.
vùng-nghiêng của người ghi lại những chuyển động của ngón tay tôi. khi chúng nhấn vào xác
thịt người chúng làm hõm xuống và in lại cho người một tôi-mặt-phẳng. như thế cả khi tôi đã
dứt tay ra rồi thì vùng-nghiêng sẽ tiếp tục dẫn người về khi ấy. một chiều người sẽ nhói đau
ngay nơi vùng-nghiêng của người đang tuột xuống những ký ức về tôi. những hoài niệm lao
nhanh như từng tảng đá chạy dọc dốc xương sườn và bắt đầu cơn chóng mặt. vùng nghiêng
đẩy ngã người và biến người trở lại thành sự-trôi, sự-trôi ấy kéo dài cho đến khi người rơi
vào vùng-nghiêng của tôi rồi tức khắc, người trở về làm người-mặt-phẳng còn tôi bị nuốt vào
sự-trôi và đảo mình theo vùng nghiêng của người. chúng ta duy trì vòng lặp đó cho đến ngày
cả hai rơi vào vùng-trũng.
vùng-trũng không khi lại gì cả, nó có mặt độc lập với thời gian. nó buộc tôi và người-đang-
lãng-quên tôi ngầm thừa nhận: tôi, thừa nhận rằng mình không biết mình đang bị hút vào
vùng-trũng và người, không nhận thấy vùng-trũng đã mở ra mà tự nguyện đặt chân vào (lực
tác động lên chúng ta sẽ ngang bằng hơn nếu đôi bên cùng lúc thực hiện sự-trôi). thế là người
và tôi bị đẩy vào trạng thái buộc phải kết dính. càng cử động, càng giằng co trong vùng-trũng
chúng ta sẽ càng lún sâu. ở nơi đó, ta tiếp tục luồn lách đưa đẩy những dư thừa và nhận về
từng dư chấn âm ỉ. ta vùi dập nhau trong vùng-trũng hòng phá huỷ những vùng-nghiêng rồi
giết chết một ta-nhân-chứng. tôi đã nhìn tôi nhìn người giết tôi, và tôi nguyện rơi trong vùng-
trũng này mãi thôi nếu trên đời có gì gọi là quên lãng.
sự quên lãng không có thật nếu tôi nhớ rằng mình đã quên. và nếu tôi không nhớ thì chưa
từng có sự quên lãng nào diễn ra cả. một ta-nhân-chứng nữa qua đời khi mắt người đọc đến
đây.

Một ta-nhân-chứng

Please follow and like us: