Kẻ vắng mặt-UYÊN NGUYÊN

Chẳng phải là tiếng động khô

thức giấc những hình trụ chồng nghiêng, tối

dưới độ thăng bằng

đan xé vùng ảo giác

mắt chiều cuối lửa

bầy phượng xám mùa khan đỏ

vĩnh biệt hàng cây màu lụa chết một khoảng gió lữ

cửa mở vào hoàng hôn khuyết, hãm

những hình thù ngang, trái

đoạn đường dự phóng ở giác độ lãnh đạm

cuốn nhánh không cuộc đời giây phút

biền biệt hoang dã

chuyển động khối màu điếng cháy

vực mây thẫm tím cồn nghi hoặc

tự hỏi mình sao không hiểu rõ

nét cười quá vãng

tước xanh             triền âm dội ngược

 

người vừa đến

bàn tay thô lửa xoá trắng màu khói chạm

khép chặt tiếng kêu rỗng, lạnh

khuôn mặt mùa thu

một người bật dậy

ôm nghiêng tiếng mớ giật lùi cơn mộng

 

con đường viền trắng những hành lang chiêm bao

lẩn khuất

khuôn chữ mềm, ướt

chỉ tiếng gió trầy, sướt

hai đầu mộng, thực

biên giới thầm thì, lời bóng tối

“đây là khoảng cách ước lệ và

vô hạn

hãy dừng lại…”

 

quay nhìn kẻ lạ, kí ức trắng mùa hoa

có thể

chẳng tìm thấy nơi bắt đầu

ngờ vực

chỉ là ngõ vắng hoài

tiếng thụ cầm xanh khướt, biển

đứng ngoài cơn mơ câm

lặng lẽ sóng

chẳng nỡ gọi người

ơi

vết thương tôi

níu bóng lại hỏi đường cùng cử động

mắt vô tận khoảng trống, thời gian

không màu phía trước

hãy bước đi

chỗ liềm trăng cong, nhỏ

 

nuốt dấu chấm gọi mời ngữ âm tưởng niệm

cày nát cánh đồng suy tưởng

bên kia tiếng nói

ảo giác vùng dậy, không lối thoát

kẻ nào vừa thở những hơi ngắn, cũ

cháy sém thời khắc muộn

chỗ đôi mi khép

lùa nắng ứ

sao, nhắc mãi một con đường

vắng mặt

 

không là biên giới nữa

những hành trình đứt đoạn vết thương vô hạn

chẳng phải màu nguyên sơ

sắc độ      tan rữa     mênh mông

tiếng gọi

đêm lấp lánh cận ảnh

giác độ loạn

khu biệt          tiếng cười chứa chấp niềm đau chưa lớn

bóng tối vẫn hình dung

người vừa đến

bước qua chiều tắt

giấu giữa bàn chân lá cỏ

mây cứ bay đoạn trời, chia cắt núi

chồm dậy đôi cánh tay mùa đông

gọi khan hình tướng

giả định một khoảng cách thời gian, nơi chốn

biển, tìm thấy cả hình hài

 

 

 

PS:

những ngón san hô đỏ bơi ngược

sau lưng quá khứ, phóng ảnh tách rời

nhưng, con đường trong mắt

chạy biến ở khúc quanh nhục thể

mưa từ lời ca thất lạc          ngôi mộ thời gian

xé tiếng thở dài, sâu da thịt tháng năm

đêm cứ ướt ngoài giới hạn

 

 

Please follow and like us: