Phục sinh-THỤY

Pierre Carbonel [France,1925 – 2011]

 

 

có người đã chết. chảy máu. ở cửa mình. một sự xâm lấn thô bạo nào đó đã xảy ra và cô ta chết. phải, đó là một người đàn bà, không rõ đã bao nhiêu tuổi. cô ta không nói gì. đúng hơn là cô ta đã không nói gì với tôi. khi tôi gặp cô ta, trời mưa vào buổi trưa và chúng tôi đứng ở một ngã ba đường. cô ta không hỏi gì. tôi cũng vậy. thời gian rất rộng, không thấy tận cùng, chúng tôi như kẹt lại ở một vùng biến mất nào đó và trong tích tắc tôi cứ ngỡ mình đã có một cuộc đời không trôi đi nữa. mưa và trời đổ xuống theo chiều thẳng đứng. chúng tôi nghe thấy tiếng động của một vật nặng và lớn rơi xuống mái tôn dù xung quanh không có dấu vết nhà cửa nào cả. tôi đoán chứ không chắc, có thể cũng chẳng phải là mái tôn. tôi chỉ có một phản xạ với tiếng động ấy, cảm giác rùng mình như bị vật sắc cứa vào da thịt. chúa đã chết. tôi giật mình. không, cô ta không nói. tôi lại càng không. mọi hiện thực đều phi lý, phải chứ. tôi đã tưởng có ai đang rình mò nhưng mãi không kẻ nào xuất hiện. giọng nói nào đã chuồi ra từ một cái lỗ rạch bén ngọt trong thinh không, khô khốc. chúa đã chết thật. chúng tôi không hiểu vì sao lại ngước mặt nhìn về cùng một phía, và trông thấy một cái tượng bằng đá trắng rất lớn, cao bằng một cái nhà hai tầng lầu, vỡ tung tóe, lạnh, rất lạnh, cái lạnh sâu và tối. chúa đã vỡ, từ trên cao. hai hốc mắt tượng xám ngoét lổn nhổn những giòi và bọ. rồi tôi thấy cô ta cởi áo và đắp lên ấy. cô ta không quỳ lạy, không cầu kinh. chỉ cúi đầu. cô ta cúi đầu rất lâu. khi ngẩng lên, tôi nhận ra tôi không thể nhìn cô ta rõ mặt. tôi cũng không nhớ được. rất khó diễn giải. rồi cô ta đi mất. đi lúc nào không hay.

tôi nhớ mẹ tôi từng bảo những người sắp chết thường trông thấy một giấc mơ, rất thực, lặp đi lặp lại. đôi lúc là một tái hiện về cuộc đời họ đã có. đôi lúc lại là những hối tiếc. hoặc cả những thứ kì quái không rõ hình thù. như điềm báo. trước khi chết mẹ tôi đã mơ thấy mình đi tắm, rất nhiều lần, cứ một giấc mơ ấy. mẹ tôi kì cọ rất lâu dưới vòi nước và khi trở ra bà thấy trên giường vung vãi một cơn đau của đời thực và chính bà thì đang nằm bên dưới nó. giấc mơ kết thúc tại đó và lại bắt đầu vào hôm sau với cảnh mẹ tôi dưới vòi nước, bà cứ làm đi làm lại mãi cái việc kì cọ, trở vào, nhìn thấy chính mình. rồi hai tháng sau bà chết hẳn. tôi đã không hiểu tại sao. ý đồ của những giấc mơ. có phải nó báo hiệu cho cách mà chúng ta chết. hay nó là một thế giới khác mà tại đó chúng ta đã chọn chết theo cách của mình. hay chúng ta đã thật sự chết ở trong đó, và hiện thực này chỉ là phần nối dài, một dấu lửng. hay có khi nó chỉ đơn thuần là những hình ảnh rời rạc, vô nghĩa, xuất hiện bất thình lình và cũng biến đi bất thình lình. như những dấu chân của chúng ta, con người, trên mặt đất. tôi không biết. nhưng tôi không quên được lời mẹ tôi. có một cái gì ám ảnh tôi về sự trở đi trở lại của người đàn bà kia. có phải là một giấc mơ? nếu cô ta ở đây để báo cho tôi về cái chết?

ròng rã, tôi lại thấy cô ta. chúng tôi lại ở đó, ngã ba đường, buổi trưa, mưa, tiếng mái tôn gãy, cái lạnh tối, tượng chúa bằng đá trắng, vỡ, và lần nào cô ta cũng biến mất sau khi cởi áo đắp lên mặt tượng bị giòi đục thủng. cô ta không nói. tôi cũng không. mọi thứ vẫn phi lý như vốn thế. ai đã xô ngã tượng chúa xuống đất. tại sao mưa rơi rất lâu. buổi trưa mà buốt thấu xương. thời gian là số không vô tận và tròn trĩnh. tôi cứ quay về một điểm mà chính mình cũng là một số không. không phải là hiện thực. tôi nghĩ tôi đã mơ. và mơ nhiều đến mức tin rằng đó là sự thật. nó rất thật. dù phi lý. các giác quan tôi mở ra và nỗi mơ hồ ảm đạm của giấc mơ ùa vào, lấp kín. một ẩn ức. mà tôi chưa được biết. tôi không chắc là ẩn ức của người đàn bà kia, hay của chính tôi. tôi thường không thở được khi cô ta đắp áo và biến mất. khi tỉnh giấc tôi cứ đợi để mơ. tôi cần biết điều mình chưa hề biết. vòng lặp dày và kiên cố. tôi không phá đi được. cô ta luôn luôn không còn ở đó trước khi tôi kịp cất tiếng. tại sao. tại sao. tôi hỏi. không gì vang lên và cái lạnh tối lại nuốt hết tất cả vào bí mật khủng khiếp của nó.

tôi giết một con chim và bôi máu lên mười đầu ngón chân để đánh dấu. tôi muốn chạy đến chỗ cô ta và xác định cô ta sẽ biến đi ở vị trí nào. mười ngón chân tôi dẫm đỏ một hoang đường không cách nào tìm biết. tôi đã chạy rất nhanh. nhưng cô ta vẫn biến mất. tôi nhìn quanh. chỉ còn lại tôi và cái chết của chúa. tôi lần theo vết máu đi ra khỏi giấc mơ, rửa sạch chân, nằm xuống. buổi ngày không rạng nữa. tôi phát hiện ra mình đã quên. không gì chảy đi và có một sự vĩnh viễn đã bắt rễ kể từ khi tôi hiểu về giấc mơ không tắt. tôi đã không nằm xuống, tôi đã không rửa chân, tôi cũng đã không ra khỏi giấc mơ. mình chưa từng bao giờ bước ra khỏi nó được và không phải mình đã mơ đi mơ lại nhiều lần mà giấc mơ chỉ xảy ra một lần, nó vẫn đang xảy ra, không kết thúc. tôi lầm bầm chỉ có tôi là lặp lại. tôi lặp lại chính mình. tôi thấy mưa. buổi trưa. ngã ba đường. và người đàn bà kia, cô ta sẽ xuất hiện, ở đây, và chúa sẽ chết, ở đó. lại nữa. thêm lần nữa. lần nữa. không có gì đổi khác. tôi đã không thể làm gì cả.

tôi đã rời khỏi hiện thực mà không biết. tôi đã tưởng mình có thể trở về từ giấc mơ này và tôi đã làm ngơ trước lần cuối cùng còn có hiện thực. tôi không thể nhớ nổi hiện thực. tôi tưởng mình vẫn ở trong nó, hóa ra chỉ là ký ức sót lại. thế là bấy lâu nay tôi đã ở trong mơ với một ký ức sót lại về hiện thực. có phải những người đã chết đều mơ để dần dần quên đi hiện thực, như thế này. giấc mơ đã bắt đầu khi họ chết, và trở thành một hiện thực khác? cái gì đã bắt đầu khi tôi rời bỏ hiện thực của mình. tôi không biết. mưa vào ban trưa. mưa rất lâu. mưa như sám hối. tại sao không ai nói gì với tôi. tại sao cô ta ở đó để rồi lại biến mất. tại sao tôi chỉ biết là chúa đã chết.  còn tôi? cái lạnh cắt tôi thành nhiều mảnh. thời gian cô đặc làm thành đất và những mặt phẳng nghiêng đi trên da thịt tôi trần truồng. những dấu chân. vẫn đỏ. tôi vùi mười ngón vào vũng nước.

một sự trừng phạt, nếu cứ mãi thế này. nếu cứ mãi thế này? tôi chết làm gì? tôi sống làm gì? còn cô ta, cô ta làm gì ở đây, cô ta trừng phạt tôi, thù hằn gì tôi, tại sao cô ta không nói cho tôi, tại sao cô ta không nghe thấy tôi. tôi chạy đi. nếu tôi cứ đứng đó, và cô ta xuất hiện, và chúa vỡ, và biến mất, và lại như vậy. không. tôi chạy. tôi phải tới tận đâu để được thoát khỏi sự tiếp tục vô hạn của chính mình ở bên trong cái mình không thể biết. máu vẫn dẫm lên một vùng biến mất. máu ở đâu. không rửa được. máu. không phải tôi đã giết một con chim. xác thân tôi rụng xuống. tôi đã cắt vào mình. không phải cái lạnh ngoài kia đã xẻ thịt. tôi đã cắt vào mình. tôi nhớ về lời mẹ tôi và tôi hiểu người ta đã không chết trong hiện thực. mẹ tôi đã đi tắm rồi thấy mình nằm vào nỗi đau mà chết, khi trở ra khỏi giấc mơ đó thì bà không chết nữa. phần còn lại. ký ức cần thời gian để tự phân hủy. rồi người ta sẽ thấy ký ức tôi mà ngỡ là tôi. như tôi đã thấy ký ức của mẹ mà ngỡ là bà trong suốt hai tháng đó. tôi đã cắt vào mình. không thấy vết thương nên tôi đã không biết. nhưng vẫn máu. máu như đổ xuống từ đâu đó trên thân thể tôi mà tôi sờ khắp vẫn không thấy. tôi đã cắt vào mình. từ bao giờ. giấc mơ không báo hiệu. nó chỉ là nó, nó chỉ xuất hiện để tôi ở đây, chứ không còn ở kia. máu. không đau nhưng tôi cảm giác mình cần phải biết đau. đáng lẽ tôi phải biết đau. nó ở đâu. máu chảy từ nỗi đau nhưng nỗi đau ở đâu. tôi chạy đến tượng chúa. tôi muốn tìm nỗi đau của tôi. xác đá trắng cắm vào đầu gối và tôi quỳ xuống trước một vỡ nát đã không còn nhận dạng nổi. nỗi đau, xin người, cho tôi biết nỗi đau, nếu tôi cứ phải bước đi với vết chân lấm máu của chính mình mà không biết, có phải một lúc nào đó tôi sẽ không chạy ra khỏi sự trừng phạt vô hình này. một bi kịch không thấy đáy. mọi mặt đất sẽ đều nhắc cho tôi nhớ về nỗi đau tôi phải có, nhưng tôi đã không biết, tôi sẽ bị chôn sống trong nỗi đau mình phải có, nhưng vẫn cứ không biết. vậy thì sao, xin người, tôi không thể qua khỏi đó nếu mãi không biết.  cái gì kết thúc để bắt đầu, nếu không bắt đầu, không kết thúc, máu, máu từ đâu ra, xin người, tôi đã cắt vào mình và tôi cần người, tôi đã đuổi theo cái tôi không biết, vì tôi muốn biết, tôi đã cắt vào mình để được biết, tôi phải tới tận đâu bây giờ, tôi phải tìm ở đâu bây giờ.

trời mưa. tôi mưa. mưa như sám hối. đừng tìm. chúa đã chết. chúa đã bị ăn thịt. không chỉ bởi giòi bọ. người ta chỉ tìm đến chúa khi có một nỗi đau mà họ không thấy, và đó không phải là nỗi đau trên xác thịt. họ không tin chúa. họ chỉ tin nỗi đau của mình. đừng tìm nữa. đừng tìm. nếu không còn có chúa. nếu như chúa chết. nếu như người ta luôn chỉ có một mình. người ta vượt qua nỗi đau thế nào. khi không thể nhìn thấy nó? đừng tìm nữa, nó không ở trên xác thịt. cũng đừng cầu kinh nữa. chúng ta phải tự xá tội cho chính mình.

cô ta ở đó. nhìn tôi. cô ta không nói. tôi cũng không nói. hình như lại từ một lỗ rạch, phải chứ, giọng nói trong giấc mơ, hay hiện thực, phi lý. cô ta, tôi, vẫn nhìn. cửa mình cô ta chảy máu. một sự xâm lấn thô bạo nào đó đã xảy ra. máu thảm thiết. máu đỏ mười ngón chân tôi. cuối cùng tôi cũng hiểu. nỗi đau của mình ở đó. máu đã chảy ở đó. tôi không tìm thấy vết thương. vì nó ở kia, nơi cửa mình của cô ta. mưa rơi tôi trên mặt. cô ta đã muốn cho tôi biết tôi chỉ là xác thân và nỗi đau đang làm cửa mình cô ta chảy máu là nỗi đau của tôi. tôi chỉ thấy máu chảy mà không biết nỗi đau vượt khỏi tôi, vượt khỏi xác thân tôi. tôi không thấy, tôi đã không thấy gì. cô ta đã có nỗi đau đó, của tôi, cô ta đã đau khi tôi cắt mình. cô ta, tôi, cửa mình, chân, máu chảy. ai sẽ chết, tôi, hay cô ta. hay cả tôi và cả cô ta. máu túa ra móc vào bàng hoàng tôi một tanh tưởi. tôi ngẩng mặt. tôi biết chúa đã chết. nhưng còn tôi? cô ta tiến lại gần. vẫn không nhìn rõ mặt. cô ta cởi áo đắp lên mắt chúa và lúc đó tôi mới biết là một sự khâm liệm. vẫn máu. để chúa được ra đi. và sẽ chẳng có bao giờ là chúa nữa. tôi thấy phần dưới mình nở rộng. một cái lỗ há miệng. một cái gì xâm vào. phía cô ta vẫn cứ máu. máu đỏ ướt chân. đừng tìm nữa. ở đây. ở đây. giọng nói. cô ta cười điên dại. rồi từ cửa mình cô ta, một cái đầu mọc xuống,

tôi, nhìn tôi, với hai mắt mở

Please follow and like us: