Nâng cốc hư vô bên Thi Nại, Bài tình vu vơ-HOÀNG THỤY

ở cái nước không nghe tiếng kêu của con hạc trời
ấy là mênh mông những ý những tưởng những 
trùng lai viễn mộng những sụt sùi giấc hoang hóa
một sáng em về thấy ta nằm phơi mình giữa hoang
tưởng ôi ‘bỗng ngất trong mịt mờ da thịt em…’
TVM

 

 

Nâng cốc hư vô bên Thi Nại 

 

gió vờn mặt biển
chim chiều
mây hoang vu chảy
trên bờ em mịn như tơ
ta trầm luân
bơi trong nhan sắc
mênh mông quá
vũng óng ánh cuốn
cơn lốc xoáy thành
âm dương
em nằm xuống
và ta bỗng ngất
trong mịt mờ da thịt
em
nơi hồn chiêm
chảy ra nước
hồng hồng
cuốn vào vô cực
tinh cô độc
trùng phiêu linh
hội tụ
thành trâm vàng
thành hoàng hoa
thành logos hầu nhơn
chạy nhanh về miền
buôn mê xanh ngắt
và em mới lạ hơn bao giờ
jang ơi
jolie ơi
ngõ hạnh ơi
ta héo khô một chiều
về lại bến thanh giang
ngâm khúc vong ca
ngỡ mình là chiêu lì
nâng cốc hư vô
bên thi nại
hoàng hôn !

 

 

Bài tình vu vơ

 

muôn trùng ngày tháng em về
ta uống cúc hoa chảy vào cơn
mộng mị đêm tiếng em còn hát
bài tình vu vơ rớt trên môi
 
là em sao bài triết văn vỡ vụn
như lời không trả lại cho trăng
chiều hè chảy rộn trong khe tắm
âm thầm nút vỡ hạt mơ thôi
 
hạt mơ len nhẹ vào cõi đau
chờ qua bến ấy ta có nhau
em vẫn thắm và ta tóc bạc
gặp nhau hơi thở đã phai màu
 
sáu cõi bỏ ta bên lề
đứng nhìn mây trôi lê thê
và em đã đi vào tận
cõi quên cõi nhớ một thời
 
trời đầy nhan sắc em trở lại
đam mê ngày cũ ta vẫn say
thơ bay lung lơ tình vội quá
hạt mầm tinh tủy rơi đâu đây
 
đêm cô tịch gọi tiếng về
em vẫn nhẹ như hạt sương rơi
nhan cũ nằm phơi trong mộ sách
ca bài bướm trắng theo trang đi
 
cứ bay đến rồi lại bay xa
cõi mặn ướp linh hồn lỡ nhịp
luân hồi trôi mãi không dừng lại
jang tố giang đầu về đêm nay

 

 

Please follow and like us: