Cuộc hồi hương của lửa/Chương II [tiếp theo]-TRẦN QUỐC TOÀN

Giovanni Bosco [Ý, 1948-2009]

 

 

 

người phê phán trong phê phán, tụng ca trong tụng ca, cái hồn khói loang lổ bóng chiều, chim đen, cất cánh, thép gai, vật vờ, mạn nhện, tôi tô lên tấm canvas mới mua được ở tiệm bán đồ cũ, đầu tôi tóc dài ra, khoang não tôi đầy mây trời, gió, mưa, nắng, chiêm bao, vì thế dù ở thực tại nào tôi vẫn thấy mình lơ lửng tận tít ngoài không khí, bảo tôi hãy sống theo một khuôn khổ, nhưng tôi nào chìm vào đó được, vì tôi luôn ở trạng thái bay, ôi, bay, nghĩa là tất cả mọi hiện thể xung quanh, với tôi đều lơ lửng cả, ngay cả cái không làm tôi thích, vẫn là cái đang bay như một sớm nắng mai gió thổi hương hoa, hãy trồng một cái cây, tôi nghĩ ngợi vậy, nghĩ về cây là nghĩ về đất, nghĩ về đất là nghĩ về những gì hiện diện trên nó, những hiện diện ấy là sinh thể sinh ra mơ mộng, mơ mộng luôn làm cái thế giới này trở nên sống động, ôi, cái huyền nhiệm này, rồi cái bất huyền nhiệm kia, cái ác, cái gian xảo, thời gian như khói, tôi trộn màu trên tấm kẽm, rít một hơi thuốc thật sâu và thở chầm chậm, để cho khói thuốc thấm vào từng ngõ ngách thần kinh, những nghĩ ngợi sẽ chảy máu, máu ấy là những nét cọ, là cố thổ chim chóc hót đêm, suối chảy băng qua rừng, những thực thể lịch sử hay tiếng nói đương đại, với đủ mọi hình thù, đủ mọi cú lừa, vậy văn minh có phải là cú lừa không? những ngẫm ngợi đó cứ chảy máu, văn minh chà lui, con người trông thật thô kệch, điều đó tôi thấy trong nghĩ ngợi của người hoạ sĩ đương đại, những khuôn mặt biến dạng, nó không còn là, những nét đẹp thời kì, cổ, trung đại nữa, mà là những rữa nát, hôi mục, buồn bã, trò cười, của hiện tại,

Please follow and like us: