Đi qua sương mù [1]-PHƯƠNG UY

Jean-Raymond Meunier/France

 

 

Thuyền ngồi ngó bình hoa trên bàn ngơ ngẩn đến xuất thần. Lúc ấy cả hai đang ngồi trong một quán trà ở đường Hai. Hương trà bay nhè nhẹ, mờ mờ.

– Em thuê phòng ở riêng đi.

Lý do của Định đưa ra: “ KTX ở chung, đông đúc chật chội quá, ba mươi mét vuông cho tám con người, không còn không khí để thở…”

Thật ra, Thuyền hiểu hết ý tứ của Định. Nếu ở riêng, Định có thể đến ở lại với Thuyền bất kì lúc nào. Bởi có lần Định nói, Định không muốn trải qua cùng Thuyền trên một cái giường dơ dơ bẩn bẩn nào đó trong một căn phòng ở một khách sạn cũng dơ dơ bẩn bẩn nào đó. Mà Định cũng không muốn lái xe cả mấy trăm cây số lên chổ Thuyền chỉ để hôn Thuyền qua quýt rồi về.

Tự nhiên trong đầu Thuyền hiện lên rất rõ một căn phòng lạnh lạnh, cửa sổ mở rộng với tấm màn voan trắng tung bay trong gió nhìn xuống đồi núi chập chùng mù sương phía dưới. Căn phòng ấy ở đâu thì Thuyền không biết, không nhớ, nhưng tự nhiên nó hiện lên rõ mồn một khi nghe Định nêu ý định thuê nhà cho Thuyền.

***

Ngày đầu tiên Thuyền đến Z đã bị lạc. Thuyền ra khỏi sân bay đã là 20h kém 10., lấy bus về khu KTX là lúc 20h 30’. Khi đó sương mù đã dày đặc.

Những con đường quanh ngọn đồi đều na ná giống nhau. Những khu biệt thự giống nhau. Cả những cột đèn cũng giống nhau. Thuyền đi lòng vòng một hồi rồi lạc trong sương mù. Bóng đèn đường vàng vọt hắt bóng tủ mù xuống mặt đường quanh cột đèn.

Tay lạnh, mũi lạnh, chân mỏi nhừ nhưng không dám đứng lại, sợ sẽ chết cóng trong cái đám sương mù quỷ quái này.Nhưng lại không dám bước ra khỏi quầng sáng cây đèn đường.

Chắc lúc đó bộ dạng Thuyền khốn khổ lắm nên Định mới dừng xe hỏi han. Tính Định vô tâm, ít bao giờ để ý tới những chuyện không liên quan tới mình. Nhưng không hiểu sao, lúc đó Định đã đứng lại. Sau này, có lúc Định hỏi Thuyền:

– Sao lúc ấy em gan thật, dám leo lên xe anh, không sợ anh chở đi đâu bậy bạ à?

Thuyền cũng không biết nói sao, vì thật sự lúc đó, Thuyền đã không ngần ngại mà trèo lên xe , sau khi nói địa chỉ khu KTX cho Định.

– Chắc tại lúc đó em thấy anh có vẻ thật thà, đâu biết là cáo đội lốt cừu…hehe

Lần ấy, Định kể, do quá chén với đám bạn nên không dám về nhà. Vợ Định không chịu được mùi bia rượu từ người Định nên Định mới quyết định ngủ lại trong khu KTX giáo viên, đang lái xe lòng vòng đi về, vừa hay gặp Thuyền.

***

Thuyền thuê được một căn phòng áp mái trong khu nhà gia đình. Chủ nhà là một chị vui tính. Khi bước vào phòng, Thuyền chợt có cảm giác rất thân thuộc, rất quen. Căn phòng với cửa sổ lớn rèm trắng và nhìn xuống một vùng đồi núi mờ sương.

Chiếc giường kê sát vách, mấy cuốn sách trên kệ và đập mạnh vào mắt Thuyền là bức chân dung một cô gái tóc dài, ngực trần với đôi bàn tay thuôn dài, móng sơn đỏ rực đang áp trên ngực. Cô gái có vẻ gầy, xương cổ nhô cao, vao so và cũng gầy.Chỉ có khuôn mặt nàng là đẹp, bờ môi min màng và đôi mắt to luôn cháy rừng rực một ngon lửa đắm đuối man dại.

Định có lần buột miệng: “ Cô ấy giống em quá.”

Nhưng cô gái trong hình tóc dài, mượt mà. Còn Thuyền thì tóc đinh, vuốt keo lởm chởm.

Chị chủ nhà hiếu khách và hơi nhiều chuyện đã kể với Thuyền. Lúc chị chưa mua căn nhà này, nghe chủ nhà cũ kể lại, căn phòng này trước đây cho một cô gái trạc tuổi Thuyền thuê. Trả trước một năm tiền nhà nhưng chỉ ở mấy tháng thì dọn đi. Chị chỉ bức chân dung – “ Cô ấy đấy, trông cô ấy giống em nhỉ?”

Lúc dọn dẹp ngăn tủ , Thuyền phát hiện còn sót lại ít đồ con gái và một laptop cũ, nho nhỏ. Máy không lưu gì ngoài một file nhật kí tên Uy và một nick Facebook .

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: