Món ngon Sài Gòn-VŨ TRỌNG QUANG

HỦ TIẾU CÁ

Hủ tiếu phổ biến của người Hoa, gần như đường phố nào Sài Gòn cũng thấy từ bình dân đến cao cấp máy lạnh. Hủ tiếu Mỹ Tho, hủ tiếu Sa Đéc, hay hủ tiếu Nam Vang như Nhân Quán (cũng có nhiều tiệm), hay hủ tiếu Ti Lum đường Nguyễn Trãi cũng khá ngon. Cái ghi nhận ở đây là hủ tiếu cá, trong hẻm đường Tôn Thất Tùng (hẻm  có hai quán: một hủ tiếu phổ thông một hủ tiếu cá); một quán chỉ duy nhất là cá, rất chuyên biệt; sợi bánh là sợi khô, còn cá thì cá phi-lê được quán làm riêng từng người một trong một cái son nhỏ, rồi đổ ra tô, tô có bánh riêng tô có cá riêng, nên ăn kèm với giá sống hoặc giá trụng, như vậy mới hòa giải được sợi khô của bánh. Quán bán buổi sáng rất đông khách, có khi phải chờ nửa tiếng, thứ bảy chủ nhật lại càng đông. Có một tiệm chuyên bán hủ tiếu cá Nam Lợi khá ngon ở Chợ Cũ, trước đây bán chung với hủ tiếu bò kho, nhưng món hủ tiếu cá khách dùng nhiều, nên tiệm dẹp luôn hủ tiếu bò kho. Do khuynh hướng kiêng mỡ thịt nên món hủ tiếu cá được ưa chuộng.

 

 

BÁNH ƯỚT

Xe bánh ướt bình dân trên vỉa hè đường Nguyễn Cư Trinh, có buổi sáng đến không gặp là do trật tự lòng lề đường quận một không cho bán, xe bánh này do đạo diễn Trần Quang Đại xúi ăn; bánh ướt ở đây gợi nhớ một hàng xe bánh ướt trước trường Tân Văn đường Trần Quý Cáp (nay là Võ Văn Tần) gần quán nhậu 138 Võ Văn Tần, xưa đi học bạn bè hay rủ rê “ê ăn bánh ướt Trần Quý Cáp mậy”, giá bình dân hợp với túi tiền học sinh, bây giờ bánh ướt Nguyễn Cư Trinh giá có cao hơn một chút nhưng chấp nhận được, xe chỉ có bánh ướt không có bánh cuốn, có bánh tôm khô và chả, các loại chả tuyển loại ngon, nước mắm pha lạt theo khẩu vị người miền Nam, tôi gốc miền Trung thường dung mắm mặn (mắm nguyên), nhưng riêng với tôi nước mắm xe này tôi chấp nhận được, đặc biệt là tương ớt tự chế, chủ để trong chai 650 cc, khi ăn thì đổ vào dĩa bánh, mùi cay rất hợp với người thích nồng độ cay cao. Tôi đến vì cái ngon và hoài niệm thời đi học.

 

 

CƠM

Khi tôi về thăm quê ở Đà Nẵng, mấy người em tôi nói khi bọn em vào Sài Gòn, anh nhớ đưa bọn em ăn cơm tấm Sài Gòn, nói như vậy để thấy thương hiệu cơm tấm Sài Gòn bay ra tận miền Trung, xa hơn nữa ở nước ngoài, nên mới có danh từ riêng Cơm Tấm Cali. Còn ở thành phố này có nhiều quán cơm tấm nổi tiếng như Cơm Tấm Thuận Kiều, Cơm Tấm Kiều Giang, Cơm Tấm Cây Điệp (gốc Long Xuyên) v..v.; đặc biệt có Cơm Tấm Bãi Rác gần bãi rác ở chợ Xóm Chiếu quận 4, một nơi không được vệ sinh lắm, giá rất cao, anh chị em văn nghệ sĩ thường đến thưởng thức, chỉ bán từ chiều tối đến khuya. Riêng tôi, tôi lại thích tiệm cơm tấm không tên ở ngõ hẻm Nguyễn Trãi, chủ tên Lan, gia truyền từ người mẹ trước năm 1975; tiệm chỉ bán ba món sườn bì chả, riêng chả thì bá cháy, chả được làm bằng hỗn hợp: trứng bún tàu và cua; do liều lượng cua khá nhiều nên ăn rất ngon, bà xã tôi có làm thử nhưng chính vợ tôi công nhận không ngon bằng. Mấy đứa con tôi ghiền ăn từ lớp một đến đại học và tới khi lập gia đình, vẫn thường xuyên ghé tiệm.

Ngoài ra có một tiệm cơm Bà Cả Đọi ở trong hẻm đường Nguyễn Huệ rất nổi tiếng đồ ăn đặc trưng miền Bắc như thịt đông cải chai, canh cua rau đay, đậu hủ mắm tôm, lòng heo luộc, món bung đậu hủ thịt chuối chat, thực khách có thể lên phản gỗ ngồi quay quần xếp bằng dung bửa, tiệm bán món Bắc nhưng người Sài Gòn cũng hay lui tới. Sau này tiệm mở thêm tiệm cơm Nhân Quán đường Trương Định.

Ở đường Huỳnh Khương Ninh có quán cơm chay Hoa Đăng, thiết kế sang trọng bậc nhất Sài Gòn, tập trung đầu bếp chuyên nấu món chay. Ở đây có món gỏi Hoa Đăng giả gỏi gà, y chang thịt gà xé phai có điểm ít miếng da gà; món bít-tết không thua gì thịt bò; bông cải xào tôm, phần giả tôm giống như tôm; bánh ướt chả lụa; món kho tộ kiểu miền Nam; canh khổ qua thịt bằm; lại có cơm Shusi Nhật Bổn; v.v..

Ôi thôi nói đến cơm thì nhiều lắm, từ sang trọng đến bình dân: cơm Niêu, cơm gà, cơm canh chua cá kho tộ…và cả cơm chùa nữa.

 

 

 

BÒ VIÊN

Bò viên là đặc sản của người Hoa, nên chủ bò viên ở trong hẻm đường Nguyễn Thiện Thuật là không ngoại lệ; bò viên ở đây có thể xem ngon nhất nhì thành phố, chính chủ của cái xe nho nhỏ được truyền qua nhiều đời, viên bò viên với liều lượng thịt bò nhiều hơn bột, cục bò viên mềm không chai cứng như những nơi khác, nước lèo ngọt thanh không ngấy ngán mùi mỡ bò; ăn riêng bò viên hay chung với bánh hủ tiếu đều ngon, có người con mua riêng ổ bánh mì hoặc bánh quẩy chấm với nước lèo, xe bán buổi chiều tối, giá cả vừa phải ăn tại chỗ hoặc đem về nhà, lấy nước lèo làm canh ăn với cơm cũng hết sẩy.

Cố nhà văn Vũ Bằng, một trong ba chàng họ Vũ cùng thời với Vũ Trọng Phụng, Vũ Đình Chí (bút danh Tam Lang), khi ở miền Nam, thương nhớ khôn nguôi Hà Nội, cự ly địa lý thì xa cự ly con đường ẩm thực thì gần, con đường ấy đánh thức khơi mở đến năm giác quan, hoài niệm những miếng ăn ngon nên ông có ký Miếng ngon Hà Nội. Có thực mới vực được đạo, có thực mới có nội lực trở thành người làm văn hóa văn chương.

Sài Gòn là đất thánh cho món ăn tứ xứ hội tụ về trở thành hiện hữu của Sài Gòn, có thể nói trung tâm ẩm thực của cả nước, về chất lượng cũng như chất số lượng thật cũng đúng. Thí dụ như bún Suông xuất xứ từ Trà Vinh, và các nơi như Sóc Trăng, Bạc Liêu, Gò Công, nhưng vào chợ Bến Thành thành món bún Suông đặc biệt, rất được các người sành ăn ưa thích; bún gồm con Suông có vị thác lác, dài hơn 10 cm màu hơi hồng nhạt, ngoằn ngoèo, tôm tươi cộng với thịt heo lát mỏng, chút ít đậu phọng rang, đi kèm với nước mắm me; trông rất “hoành tráng” và hấp dẫn. Quán nầy của cô Mai gia truyền ba thế hệ. mới đây tôi đi một chuyến miền Tây, có người bạn nhà thơ đưa đến quán bún Suông mà bạn ấy nói ngon nhất tỉnh Sóc Trăng, giá chỉ 25.000 đồng (chợ Bến Thành giá 80.000 đồng), nhưng tôi thấy không ngon bằng Sài Gòn (có thể do tôi chủ quan), con Suông thì nhỏ dài không bắt mắt, với lại hỗn hợp để tạo thành Suông thì bột nhiều hơn cá thác lác

Món bánh xèo Mười Xiềm từ khu vực đồng bằng sông Cửu Long được báo chí ngoài ca ngợi,  vào Sài Gòn phát triển thêm nhiều quán rất hoành tráng lệ; cua ghẹ chắt thịt của Vũng Tàu tập trung vào các nhà hàng Sài Gòn nhiều hơn thành phố biển v.v…

Thành phố còn rất rất nhiều món ngon khác: Các món lẩu (lẩu mắm, lẩu Thái, lẩu dê, lẩu bò, lẩu nấm v.v..), bánh bao bà Cả Cần. bánh canh cua, trừu nướng,  cháo gỏi vịt Thanh Đa, bún mắm, cơm gà Thượng Hải, bánh xèo Đinh Công Tráng, bột chiên, gà xé dầu hào Nguyễn Tri Phương & Lão Mã Đại Thế Giới, Don Quảng Ngãi, bánh tầm bì, bún thịt nướng, chả cá Lã Vọng, bánh khọt Vũng Tàu, bánh căn cũng một dạng của bánh khọt (khi đi Phan Rang cùng bạn bè, tôi tách nhóm vào làng Chăm, thèm, tìm bánh căn nghèo lề đường, ngồi ăn ngon lành, ăn xong về tôi kể lại với bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, ông ấy nói “sao không rủ tôi”, nhưng khi ấy chúng tôi đã chuẩn bị lên tàu về lại Sài Gòn), món gỏi cá Bàn Cờ, bánh tráng trộn v.v…nhưng trong phạm vi chiều dài & diện tích của trang sách không thể tải hết được, hẹn một ngày khác.

 

 

 

 

Please follow and like us: