Những ẩn dụ cao sang-NGUYỄN THANH HIỆN

Gus Fink /Mỹ

 

 

 

Tôi không còn là trẻ nữa, nhưng một vài người khác thì luôn già đi/Tôi thích giấc ngủ sâu, khi tôi thôi tồn tại/và đạp xe nhanh trên những con đường quê khi những hàng dương và những ngôi nhà [cứ] tan đi như đám mây trong ngày nắng/ I’m no longer young, but someone else is always older/I like deep sleep, when I cease to exist/and fast bike rides on country roads when poplars and houses dissolve like cumuli on sunny days/ TỰ HỌA- ADAM  ZAGAJEWSKY

 

 

rồi tôi cũng tìm thấy chỗ ở của tộc ngưới Ru, đường cứ như đi lên, không đi xuống, vách đá chằng chịt những dây lợ, dây chạc, tấm bản đồ của con dân một tổ quốc không bao giờ đứt gãy, cuối cùng, cứ theo những lời ghi trong sách Những Câu Chuyện Hiếm Thấy Thời Đại Lãng, tôi cũng đã đến được chỗ ở của người Ru, cái gì trông cũng cổ hết, cổ chứ không cũ, tức, mọi thứ cứ ánh lên trong tâm thức tôi thứ màu sắc quá khứ, đằng đẵng một thứ dài lâu trong tiếng gió, mà ngay cả chỗ kẽ lá gió rít qua cũng cứ toát lên vẻ đăm chiêu từng trải, quá khứ là thứ tâm trạng của toàn bộ những gì đã làm nên một ngôi làng trên núi, làng Ru, ngay lần đầu đọc Những Câu Chuyện Hiếm Thấy Thời Đại Lãng tôi đã thấy mình lập tức vướn vào thứ tâm trạng ấy, Đại Lãng là thời nào tôi không biết, nhưng ngay cả thứ từ vựng lạ hoắc ấy cũng đã vướn vào nghĩ ngợi của tôi thứ cảm thức về hôm qua, nhưng ông đừng nhìn em thế, em chỉ là cô gái trong làng đang đi qua mùa trái rụng, cô gái ngồi trong vỏ một quả sùi, nói, như để giải thích về hành vi của mình, khi thấy tôi cứ đăm mắt nhìn cảnh tượng bấy giờ với tôi là thứ bí mật nên thơ của hoàn vũ lần đầu thấy được, lập tức kiến thức sách vở trong tôi mách bảo tôi đi qua mùa trái rụng chỉ là một cách nói ẩn dụ [sách Những Câu Chuyện Hiếm Thấy Thời Đại Lãng ghi: người Ru là tộc người có lời ăn tiếng nói đẹp như hoa trái trên rừng, một lời nói ra thành muốn nghìn ý nghĩa] cô gái ngồi trong vỏ quả sùi nói xong lời ấy thì nháy mắt với tôi vẻ vô cùng thân thiện, sự thân thiện như thể bản chất của một giống dân đang trong cuộc trải nghiệm cao quí của tồn tại, đã đi qua mùa trái rụng thì có còn trở lại hay không, không kiềm chế được sự bức xúc trong nhận thức, tôi cũng hỏi bâng quơ vậy thôi, bỡi cũng chẳng biết đi qua mùa trái rụng là sao, và cái cảnh giới ấy cứ như một giấc mơ tráng lệ, bấy giờ, từ trong vỏ quả sùi bước ra không phải là cô gái vừa nháy mắt với tôi, mà là một thiếu phụ lồng lộng vẻ nghiêm khắc cao sang, ồ, hóa ra, đi qua mùa trái rụng là nói về cuộc tiến hóa đẹp như một thứ sử thi ngoại lệ của một giống dân của một tổ quốc không bao giờ đứt gãy, ồ, ta cũng vừa ngang qua một mùa trái rụng đấy thôi, tôi nghĩ ngợi trong lúc người thiếu phụ người Ru nhìn tôi với đôi mắt đẹp và hùng biện như buổi cổ sơ đầy quyền lực,

 

[trong Ở những đường biên]

Please follow and like us: