Tình hoàng hoa, Dala em-HOÀNG THỤY

 

Tình hoàng hoa

 

rớt nước nha trang tình chảy
hoàng hoa người xả nhịp reo
tình trộm in trang sách cũ
rót về đâu tiếng rên theo
 
nhịp hoa trên người vàng lại
nhụy thâm nhuộm chín bờ môi
nữ hoàng run run ngây dại
bồi hồi thân xác rã mưa
 
quỳ ấp ven bờ thơm lạ
xuyên qua một nửa nguồn say
cõi này vỡ chín hạt tơ
mềm mềm hoan lạc thân gầy
 
hôn những sợi triết chảy tròn
cuồng dập trên da thịt ngon
bạch thủy bay mùi thương nhớ
chờ về cõi bụi chơi hoang
 
là vịnh đó chảy tinh
lênh láng nước hồ tình
mồ hôi chiều thu tịnh
rơi giữa trời phiêu linh
 
rồi bềnh bồng trên hơi
thở người nhạt trong thời
tuổi chín âm thầm ngậm
mùa lên bóng rã thôi
 
mỹ quốc mây phớt nắng
mái xưa tóc vẫn ngắn
cuối đời hoa cô lẻ
hư hao chiều heo may !

 

 

 

Dala em

 

em cứ bay
và ta cứ rơi
như cánh chim
và mặt đất sỏi
em viễn mộng
và ta cô độc
nghe nồng nàn mùi tươi
hương rất nhẹ
và môi rất nhạt
ta đứng đây
nhìn bóng trăng soi
tiếng nước mềm em rải
những hạt bụi tình
phất phơ
ôm thời gian
ôm phương mai
và em
nụ hôn phù du
thơm tóc mơ hồ
bên trời lãng đãng
dala hay buonma
ngọt
ta muốn uống và
em vẫn cách
xa ngày xưa
và xa mai sau
đạm thuần ngõ hạnh
bay đi sương
khói
rớt trên đồi mơ
mong manh
lạnh
mong một lần
tan vào nhau
em hỡi
dala !

Please follow and like us: