Sinh mệnh-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

Valérie Hadida/Pháp

 

 

 

Biên không biết sẽ đi đâu khi ra khỏi ngôi làng nhiều mỏm đá đứt gãy này. Dưới hố sâu cách mặt đất bảy mét là một hố thẳm với một sinh linh ở tháng thứ sáu trong hành trình mới của mình. Mọi cuộc tranh giành đều đẫm máu và gây nên những nỗi đau kéo dài muôn kiếp mà con người tham lam tàn bạo không bao giờ nghĩ tới. Nhiều phụ nữ sắp làm mẹ đã buộc phải nhảy qua những khe đứt gãy này vì mục đích giảm dân số của thế lực xâm lược. Ngôi làng của đá và những cơn bão triền miên đã luôn vững chãi, mạnh mẽ kiên cường trước mọi khắc nghiệt của thiên nhiên nhưng trước lòng tham độc của đồng loại họ đã chịu cảnh thảm thương uất hận. Khoảng thời gian ở dưới hố sâu đó, Biên khao khát trở về ngôi nhà gỗ của gia đình, nơi có khung cửi mẹ ngồi quay tơ dệt vải, nơi treo những bộ kimono đẹp nhất làng do chính tay mẹ dệt vải nhuộm bằng màu của lá cây và khâu tỉ mẩn. Biên ước được cùng mẹ ngồi trên lưng chú ngựa Yonaguni thấp khoẻ đi dạo quanh những cánh đồng mía và lau lách của ngôi làng. Mỗi khi đi qua một nơi nhiều đá sỏi hay hoa trái, mẹ thường một tay cầm dây cương ngựa, tay kia sẽ xoa xoa nhẹ nhàng lên bụng mình vỗ về Biên. Sẽ thuyết minh cho Biên biết về mùi thơm của đất trời bằng cách mẹ nhắm mắt hít một hơi dài an tịnh. Và Biên đã phản hồi cảm nhận với mẹ trong hơi thở nhẹ tênh hiền từ của mẹ. Mẹ như một chú ngựa Yonaguni cần mẫn cúi mặt vào đá sỏi mà khoẻ mạnh hiền lành. Nơi này, Biên nhớ tiếng sóng biển vỗ vào đá quanh hòn đảo. Nhớ những cơn cuồng phong không quật nổi căn nhà làm từ gỗ. Nhớ mùi sương tan trên đá cỏ và trong hơi thở ợ của những con ngựa già. Biên nhớ lau lách mùa thu ngả mềm theo cơn gió đông mát rượi. Chỗ Biên nằm cách mặt đất nơi có căn nhà xưa yêu dấu bảy mét nhưng qua nhiều thế kỷ Biên vẫn không về được. Mẹ và những người phụ nữ khác trong làng đã may mắn nhấc được thân hình vật lý của mình qua khe đá đứt gãy này, nhưng cuộc đời của họ đã nằm lại mãi mãi dưới hố sâu lạnh lẽo này. Những người đàn ông trong làng cũng lần lượt bị làm vật hiến tế bởi chính sách giảm dân số nam giới của thế lực xâm lăng.

Ở đây thỉnh thoảng cũng có những cơn mưa. Phần lớn nước mưa sẽ thấm vào đá mặn, phần còn lại sẽ dành cho cỏ xanh và lau lách. Đàn ngựa hoang Yonaguni đã lầm lũi nhảy qua ranh giới của sự đứt gãy đó mà sinh sôi, minh chứng cho một sức sống mãnh liệt trường tồn nơi khô cằn sóng gió này.

Dưới lòng đại dương, trầm tích một ngôi làng đang yên vị. Lối rẽ vào một hành tinh khác có thể là những khe hẹp của hai tảng đá lớn. Như ngộ ra được điều gì đó ở hành trình của mình, Biên thấy mình nhẹ tênh và bỗng chốc trở thành một nguồn ánh sáng dịu. Biên đã nhẹ lướt lên khỏi khe hở của hai tảng đá và bắt đầu đời sống linh hồn của mình.

Những rạng san hô hoá thạch, những hòn đá và những sinh vật thủy sinh đã được xác định niên đại bởi các nhà khoa học bằng Cacbon-14. Biên nghĩ mọi thứ luôn tìm cách để lại vết tích của mình, có thể hiển hiện và có thể vô hình bí ẩn. Và thật tiếc thay khi con người chỉ tìm cách minh chứng sự hủy diệt của mình bằng cách để lại những công trình vắng vẻ sự sống khổng lồ và khô cằn kia. Tất cả họ phần lớn chọn hoá thành cát bụi, số còn lại họ lơ lửng ở một thể khí và ánh sáng. Và rồi ở thể nào đi nữa, cuối cùng, họ vẫn nhận ra những nỗi đau muộn màng của chính kiếp sống của mình. Bằng cách nào đó, họ lại tái sinh và tiến hoá một cách bấn loạn và điên rồ không kiểm soát. Những linh hồn nhẹ hẫng, lẻ loi và trơ trọi giữa đá sỏi, đất cằn và cát nóng. Họ lấy gì để gầy dựng mình nói gì đến một bóng cây, tiếng hát, một mái nhà?

Biên dính vào da của một con cá voi xanh và vượt thoát ra rặng san hô ngả màu bóng tối. Lòng nước ba hồi ấm mát ba hồi cóng lạnh. Biên thấy mình như đang bám vào một con tàu vũ trụ. Trước áp lực của nước và sóng gió, trăng vẫn miệt mài vằng vặc. Có những sự đơn độc ngay cả khi được gọi là đồng hành như lúc này. Vũ trụ là khoảng không nằm ngoài sự tưởng tượng đang trùm lên nỗi cô đơn cực độ của một linh hồn. Sự xúc chạm của nước, ánh sáng và im lặng khi cá voi lao đi khiến Biên biến dạng. Sự biến dạng trong tâm thức như khi con người đem lòng ghẻ lạnh muôn loài. Động tác bơi như lao đi và trốn chạy. Sự trốn chạy không còn người rượt đuổi. Sự trốn chạy chính mình mới là sự trốn chạy dai dẳng và khủng khiếp nhất mà Biên nghĩ lúc này. Sự rời đi không hẳn để kiếm tìm một điều gì khác. Sự rời đi lúc này của những con cá voi là một cách giữ lại trong bộ gen của mình một kí ức đẹp ở nơi chúng đã từng đến. Sự rời đi là một lời nói tha thứ chính bản thân chúng. Chúng đi chỉ giữ lại bên mình nước và ánh sáng. Chúng đi như một cách thiền về mai sau mãi mãi.

Đã cách mùi hương quyến dụ của bờ bãi hàng ngàn dặm, chúng thả mình nổi lên mặt nước để Biên có được một trải nghiệm xúc chạm khác. Mặt trời và những âm thanh đồng nhất không lẫn tạp tiếng người đã khiến chúng phấn khích búng mình lên khỏi mặt nước. Bọt nước nơi đây có màu của kí ức, và lần đầu tiên Biên nghe được tiếng kêu động chân trời của lũ cá voi xanh.

Bơi giữa lòng đại dương, mái che của mỗi linh hồn chính là sự trải nghiệm của mỗi linh hồn đó. Đã có lúc trên trái đất, con người đã trần trụi và hoảng loạn nép trong nhục thể của mình. Sự co cụm đôi lúc hèn hạ và đáng khinh bỉ kia may thay còn có được một tên gọi để mà trả. Nay, dưới lòng sâu này, cảnh hoang tàn mà nước trong, nắng đẹp, trăng rằm kia chỉ ra khiến những linh hồn như Biên lại chết thêm một lần nữa. Chẳng biết trốn vào đâu bởi sự tàn lụi im lặng đầy phẫn nộ kia. Chẳng biết nhìn vào ai nữa để chia sớt bớt tội lỗi hủy diệt này. Những tấm lưới quét khổng lồ đã nuốt trọn sinh vật biển và gieo mình minh chứng cho những cuộc càn quét khủng khiếp nhất của thời đại. Những con cá voi đã bị mắc lại trong những khoảng lưới lạnh lùng kia. Mọi thứ cứ chìm xuống theo cách nghĩ của con người. Nhưng ở đây Biên thấy chúng đang làm một cuộc nổi dậy. Cuộc nổi dậy lớn nhất cho tất cả những gì đã và đang chìm xuống.

Trăng sáng, mặt trời cháy, những tảng băng tan ra và ngùn ngụt trôi đi. Những bầy cá mở trừng trừng mắt. Những rạng san hô hồi sinh lần cuối, sóng gió và mưa rơi. Giông tố cho một cuộc tổng phản công sắp đến.

Tịnh bước đến và đặt vào tay Biên một tờ giấy đầy chữ viết:

Đứng yên trong chiều và rớt vào những hố thẳm

Biển

Người tiên tri nhìn vào gương mặt của nước.

Tiếng lòng mắc vào những chiếc lưới quét chằng chịt đáy sâu

Ở biển, cá đang bơi kiểu như chúng ta đang tìm cách thở trong viện

San hô đang sống bằng cột sống vôi hoá của người già

Ở đáy biển còn có những vực thẳm khác

Vực thẳm của nhựa, rác thải và nghiệp sát.

Phù du mang tên loài người

Thiêu thân mệnh danh tinh khôn có vú

Người học thuyết tiến hoá, siêu sinh và quên chữ diệt vong

Người lắp thêm những hàm răng để cười, nói những lời thương yêu giả dối.

Con đường về nhà không giống cách đây mười năm nữa.

Mọi con đường đã không dẫn về mái nhà nào!

Xuống biển lúc này

Có khác chi nhảy vào lửa đỏ?

Máu cá voi đã nhuốm mặn trăng rằm!

Những kẻ thu vén đã ở đây

Đã thay đổi quyết định bao la, hiền hoà của biển.

Hãy tha thứ cho tôi!

Tôi xin lỗi!

Tôi cám ơn!

Tôi thương bạn!

Tôi nguyện cầu cho bạn được bình an!

(Ước gì điều này còn ý nghĩa!)

Khi con người nhắm mắt, họ nhận lại bóng tối

Tôi phản ánh bạn

Tôi phản ánh những gì tôi mang vận.

– Hãy tha thứ cho tôi!

(Ước gì điều này còn ý nghĩa!)

Biên buông bài thơ xuống và ôm chầm lấy Tịnh.

Cá voi xanh rơi những giọt nước mắt người đầu tiên từ lúc nắm tay Biên ở bìa rừng.

 

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: