Một mình, Vay-KHẾ IÊM

MỘT MÌNH

 


Đứng sững nhìn trời đất, suồng sã
Gây gây đồng sương như dao mưa
Thở nhẹ, tất tưởi những rộn rã
Quay về thân ngã, gai thâm u
Giữa tiếng thương lạnh, khói ngất ngưởng
Thoảng một chiều thơm trong khói xa
Xô ngang gió chiếc, cắn hơi hướm
Yêu dấu qua đời, ta bao la
Đôi mắt sao cay, bóng xúc sắc
Ta thầm bật nhớ môi hoang liêu
Chia hai bãi quán trăm dòng lũ
Múc mấy gàu mây, soi hắt hiu
Ta hát cuồng lưu, đắng phiền nhiễu
Men say đã dậy ngoài sân ngày
Nhai câm một nhánh, dây thần bí
Và chở ra ngàn sông, rủi may

 

 

VAY


Tặng nhạc sỹ Nguyễn Trung & Hà Nguyên Du


Cứ thở
Lúc giây đời bất động
Và thả trôi vào bờ gió khoang ao
Trong phút chốc những đầm thương nỗi nhớ
Cũng hòa tan vào mộ đất nương sao
Ta nhẩm giọng, bước ngàn lẩy bẩy
Mắt tung mây, hồn rộng. Chau mày
Theo mạn sóng, bèo dâu, bọt nước
Xua bầy chim tan tác. Bến muôn sau
Cứ trổi dậy nghe thầm tiếng gọi
Giữa dòng sông chia nhánh. Cõi đêm rơi
Rong ruổi mãi, giấc ngoài hiu quạnh
Hư hư về, mộng những chưa vơi
Cứ mở
Lấy trái ngày gieo lại
Bên thềm non độ nắng lung lay
Và hái vội thóc nầm, rơm rạ
Đem phơi thành tro khói ta vay.

Please follow and like us: