Ngày mắc cạn, Nghe trong đồng đất nẩy mầm-VÂN PHI

Ngày mắc cạn

 

có quá nhiều lý do để lý giải một điều gì đó

nhất là những điều không thuộc về sự thật

ngôn ngữ chỉ là một thứ phô diễn ma quái

của những gã người phù thủy

 

mẹ tôi kể tôi nghe về những câu chuyện cổ tích

tôi biết rằng Lý Thông không phải gã đàng hoàng

và Thạch Sanh được bao bọc bằng một thứ niềm tin chính nghĩa

có thể mang lại ấm no bằng niêu cơm vừa vơi lại đầy

chiếc niêu thần kỳ

chiếc niêu ẩn tàng bao nỗi hoài nghi.

hạnh phúc thay cho kẻ không thấy mà đặt niềm tin vào đấy…

 

có một sớm loài người mắc cạn

trên xác ngày ngỡ tưới tắm dưới bình minh

họ vẫn trao nhau niềm tin đã bọc qua kẹo ngọt

họ nâng niu về sự sống như biển cả bao dung ôm lấy những thân phận bé mọn

họ bàn về tự do và minh triết của loài người

về môi sinh

về tuyệt diệt

nghiêm túc và hồ hởi

như cái cách tôi thấy họ vinh danh loài vích biển,

trên bàn nhậu!

 

có một mẹ vích lạc vào bãi cạn đêm qua…

 

 

Nghe trong đồng đất nẩy mầm

 

ngồi đây một xíu để nghe

cánh đồng kể chuyện mùa về đêm qua

ngồi đây một xíu thôi mà

để nghe hạt thóc thật thà nói thương

nghe thơm hạt nắng trong vườn

nghe cây bồ ngót du dương đánh vần

gà con nhặt thóc ngoài sân

nhặt sao hết hạt tảo tần gà ơi

 

ngồi lại đây, một xíu thôi

nghe quê san sớt đôi lời tri âm

nghe trong đồng đất nẩy mầm

lời cha dáng mẹ âm thầm bên con

 

ngồi lại nghe, nắng rất giòn

đổ vào vách nhớ vạnh tròn lóng tay

 

ta ngồi nhớ một cơn say

thấy mình ở trọ giữa ngày chiêm bao…

 

Please follow and like us: