Sông Lô ngày đầu đông-NGUYỄN VĨNH TUYỀN

Sông Lô,
một ngày đầu đông,
hình như nước rất trong
mùa cạn dòng
cỏ lau đôi bờ lơ mơ
mới lưng chiều sương đã giăng ngập lối
mấy lão đàn ông thập thỡm bóng tối
bờ đê dốc đá sỏi mấp mô
chuyện râm ran về một thời tuổi thơ
những thằng con trai mới lớn
trốn học đi chơi rình chim bắt bướm
lông nhông bờ đê như lũ chó rông,
lén nhìn cô thôn nữ lội sông
quần xắn cao tói bẹn,
vội quay mặt đi vờ thẹn
nhưng trong lòng thì thích mê,…
Vài ly rượu thôi
đêm bỗng thành huyền ảo,
lều ven sông bụi mốc lâu ngày,
có sao đâu, trong giấc men say
cũng thành lâu đài tráng lệ
chuyện tình cũ moi ra kể
những người tình mộng mơ,
những nàng thơ
từng tạt ngang cuộc đời mình,
cả những người đàn bà vô tình,
cũng vơ vào như người yêu một thuở,
những bóng hình vương vãi trong trí nhớ
gom vào tô điểm lung linh,
những gì trong cõi chúng sinh,
còn sót lại đều là quý,
có gì hơi đuối lý
mà tình người cần lý lẽ chi đâu,…
Đêm lún vào đêm,
rất sâu,
chỉ cơn ho khan là có thật
thức cả bãi sông
những tàu chuối rách bươm
gió lạnh,
phía xóm xa gà cầm canh lanh lảnh.
chó sủa chấm chằng theo bước người khuya,
trời ngoài kia sương ướt đầm đìa,…
Ngày mới lên trắng sữa
những con tàu chở gì xuôi ngược
Sông Lô hiền lành trườn về Bạch Hạc.
nhó câu ca trong nhạc Văn Cao,
“Sông Lô sóng ngàn Việt Bắc cháy bờ lau xưa,”
nay bở bãi ngô xanh trổ cờ
người nhạc sĩ đã khuất vào hư ảo,
làng xóm ven sông nên dáng thị thành,
mấy nhà thơ già
lẽo đẽo bờ sông
tìm cảm hứng cho một bài thơ mới,
hoa cỏ đẫm sương cao lưng gối,
ngơ ngác
phía ngược sông
vang một tiếng còi tàu,
đâu dòng Lô xưa,
từ Việt Bắc xa xăm,
nuôi khát vọng bãi bờ
đắm mình vào châu thổ
hòa nước sông Thao
cội nguồn tiên tổ
lần về
biển lớn trời Đông,…
Tiên Du, Phù Ninh /2020
Please follow and like us: