Đi qua sương mù [2] – PHƯƠNG UY

Rowan Gillespie/ Ireland

 

 

 

Đi qua sương mù [1]

 

Định vẫn đều đặn lên với Thuyền hàng tháng theo đợt công tác. Mỗi lần như vậy Định ở lại được với Thuyền một buổi chiều và một đêm. Thường thì cả hai sẽ lang thang uống trà chiều, ăn tối trong một nhà hàng hải sản nào đó. Sau đó có khi lại cùng nhau ngồi trên bệ cửa sổ, ngắm vùng đồi núi bàng bạc dưới trăng và uống thứ rượu bách nhật ngòn ngọt mà chị chủ nhà tự ủ từ gạo nếp. Lại quấn riết lấy nhau cho đến sáng. Rồi Định sẽ ra đi vào lúc sáng sớm, lúc Thuyền còn rúc sâu trong chăn. Mỗi sáng như vậy, Thuyền lại quờ tay qua chổ trống còn âm ấm hơi Định, tự nhiên thấy lòng mình xon xót, với tý chút ghen tuông và chút dằn vặt, giờ này là Định đã về tới nhà, có khi đang hôn vợ và nói “ I love you, my darling” như vẫn thường nói với Thuyền.

Thuyền cũng không rõ vợ Định có biết điều đó không. Định không kể nhiều về vợ, chỉ vắn tắt khi Thuyền hỏi :” Hảo không dành thời gian cho anh, cô ấy quá lo làm giàu mà quên mất anh”

Có lần, khi Thuyền ngồi tỉ mẩn vạch tóc Định và  nhổ từng cọng tóc bạc trên cái đầu đã bắt đầu hói của Định, nghe Định than phiền lâu lắm rồi Hảo chưa chăm sóc cho anh như thế này.

Nhiều đêm vắng Định và có trăng, Thuyền thường mở rộng cửa sổ nhưng không vén màn, để ánh trăng chập chờn tràn vào theo gió, rọi thẳng lên bức chân dung của Uy trên tường. Trong ánh sáng hôn ám ấy, mắt Uy nhìn như có sương, có lúc lại trừng lên giận dữ với Thuyền.

***

Thuyền không nghĩ có ngày Hảo tìm đến gặp cô trong cái tư thế như vậy. Hảo lịch sự mời Thuyền vào một tiệm cà phê để nói chuyện. Không hiểu sao, Thuyền lại líu ríu đi theo chị ta.

Khi đã ngồi đối diện nhau bên bộ bàn kê sát cửa sổ. Thuyền mới quan sát Hảo, người đàn bà trắng trẻo phốp pháp trước mặt mình, phải nói là Hảo khá đẹp. Hảo nói: Thuyền còn trẻ, sao không tìm cho mình một người khác? Định quá già, Định còn gia đình, còn những đứa con cần phải nuôi nấng, dạy dỗ. Hảo còn nói, đẹp như Thuyền thiếu gì đại gia bao cho, tại sao phải đu đeo gọt rỉa Định? Định, nếu không có tiền bạc của Hảo, thì cũng chỉ là một tên công chức khố rách, lấy đâu ra mà cung phụng cho Thuyền?

Thuyền cứng người, nhận thấy sự xấu hổ trong lòng đã bị lấn lướt bởi một cơn cuồng nộ.

Cô bật ra:

– Tôi chưa nhận bất cứ một thứ gì từ Định, ngoại trừ tình yêu.

– Cô chỉ là một cành hoa giả mà hắn dùng để tô điểm cho cuộc đời vốn chán hoét và lắm thất bại của hắn, tình yêu, hừ..ảo tưởng quá đấy – Hảo rít lên

Bàn tay trắng nõn với những móng sơn đỏ của Hảo vò nhàu cành hoa hồng trắng trên bàn rồi bất chợt túm lấy cánh tay Thuyền giằng mạnh

– Đồ ngu.

Sau đó, Hảo vơ túi xách trên bàn và bỏ đi.

***

Đêm ấy, Thuyền lại ngồi bên cửa sổ uống rượu một mình đến say khướt. Trong ánh trăng chập choạng, Thuyền nâng ly rượu đỏ như máu lên  mời Uy với nụ cười khẩy và cái đá lông nheo rất đểu. Bàn tay với những móng sơn đỏ trong tranh và bàn tay của Hảo cứ hòa vào nhau. Thuyền quăng mạnh ly rượu xuống sàn và nằm vật trên giường, chấp chới hình ảnh những ngón tay móng sơn đỏ của Hảo bấu chặt vào tay mình, rướm máu.

Nửa đêm, Thuyền tỉnh giấc. Thấy người lạnh cóng và má nhòe nhoẹt nước mắt, cửa sổ mở và tấm màn tung bay trong gió. Trong tranh, Uy nhìn xuống Thuyền với đôi mắt nửa như giễu cợt, nửa như cảm thông. Thuyền bật dậy, mở lap của Uy và viết tiếp vào file nhật kí : “Sống chán quá, mọi thứ đã qua rồi, đã thành xa lạ rồi, Tôi biết mình đang đong đưa trên một sợi dây treo cao giữa thinh không trong cuộc tình với Định. Rơi xuống, tôi sẽ tan xương. Biết vậy, biết vậy song vẫn cứ liều mạng. Những cuộc tình chông chênh không có tương lai.Như chiếc ghế ba chân mà tôi phải giữ thăng bằng . Biết vậy, biết vậy vẫn không làm sao khác hơn. Không thể dừng lại được nữa.Tôi như cánh bướm, nhởn nhơ , chập chờn tìm bến đậu. Nhưng vẫn cứ phải chập chờn. Không thể cắt cánh bướm nhưng cũng không thể tìm ra bến đậu. A, F, S, Đ….Tôi có quá nhiều song lại không có gì cả.Không thể đếm hết những người đã yêu mến tôi. song cũng không thể tìm ra ai yêu tôi thật, ai sẽ là chổ dựa cho tôi????”

 

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: