Ấy thế phập phồng thuyền anh trả bến chăng, Dửng dừng dưng-AMAZINKZY

Sự tự nhiên trong thơ như làm cho thế giới
trở nên trẻ ra, thơ  amazinkzy như nói như
cười một cách thành thật giữa những chuyển
động của đất trời: ”cái bông vàng thơm làm mình
làm mẩy/
mạ nảy lòng anh vịn kể chuyện áo the”
TVM

 

 

Ấy thế phập phồng thuyền anh trả bến chăng?

 

trăng trời gió giông

năm em mười bảy lông ngông

mẹ chở anh đi hái lúa đòng đòng

cái bông vàng thơm làm mình làm mẩy

mạ nảy lòng anh vịn kể chuyện áo the

guốc mộc nồi khoai anh đơm hỏi

ấy thế đòng đòng mong em rảo nhớ ai?

giông gió trời trăng

năm em hai bảy tồng ngồng

con thì liệng chao dịu mùi bùn thế kỷ

anh chở em đi qua bến nước duyên tình

nghĩa lúa năm xưa nay vào cữ bời bời

xuân thời con gái dăm ba lời hứa hẹn

ấy thế phập phồng thuyền anh trả bến chăng?

 

 

 

 

Dửng dừng dưng

 

những cơn gió loang toàng

đã bẻ gãy vệt nắng trước mặt em

kéo đi xơ xác bờm xơm      từng cọng tóc

sương trắng         lưng chừng đồi

tan theo trăng     ngang nhiên ngồi

nâng em      chơi vơi giữa ngã

ảo ảnh rơi

giọt trăng       ơi

dốc trắng thông rơi

vệt nắng gãy của em màu trắng

con đường chàm lam

kéo theo cái móc thời gian và xới bời

bề ngang của tấm lòng uốn éo

và dột nát

mơ màng

ta thắc thỏm ngất ngơ

nhìn trăng rơi sương nương đường trời

và yêu em những khật khùng

hoá cơn gió bùng nhùng ôm chùm lấy nắng

vệt nắng gãy thánh thót và nỉ non

ta yêu em thế

như hứng rúng rẩy      hạt mưa rào

chảy vào lòng em cứ thế

dửng dừng dưng

Please follow and like us: