Biển HÁT, Thoát kín-VŨ TRỌNG QUANG

BIỂN HÁT

Biển HÁT qua đời Biển

Nhìn từ đỉnh hú gió

hai phần ba địa cầu

tóc HÁT bay gọi nhớ

sa bẫy hương đêm thâu

Tay gõ cửa chia nhau

mưa rơi vào giấc ngủ

bão rớt vào chiêm bao

ướt tràn căn phòng cũ

Thuyền bỏ rơi chiếc phao

lênh đênh lời ấp ủ

mênh mông trôi chiếc phao

khuôn ngồi dần tan rũ

Biển đi qua đời Biển

tạo sóng bao mùa sau

từ nụ cười răng mỉm

gìn giữ buốt răng sâu.

 

 

 

THOÁT KÍN

Đập khung kính màn sương

những mảnh vỡ tung tóe dịu dàng

nhốt kín thời khắc tự do

ai đó nói hãy giết thời gian

thời gian tội tình chi

mà tức giận bạo liệt

ngưỡng vọng cửa chông chênh

đến nỗi nào bức tử

con ngươi đôi mắt mở ráo hoảnh

bên ngoài sự đóng mở

một thế giới khác vận động

bàn tay vẫy gọi ranh giới

lại đây lại đây sự trốn chạy

một điểm mênh mông từ bi

thoát ra ở lại

 

Please follow and like us: