Tiếng cúc nhẹ, Thanh ca – HOÀNG THỤY

 

Tiếng cúc nhẹ  

tiếng cúc nhẹ một thời chảy
vào tâm tưởng
trái tim non
bỡ ngỡ
đêm biển hoang cát bạt màu
gió thật trong
trăng thật sáng
ta đã hát và người đã đến
u huyền đậu trên quả đào dậy mẩy
rớt xuống đôi gò mơn mởn
da thịt nào lung lơ trên phím
đàn chùng lả lơi
người chảy nước và ta bốc khói
ta thanh xuân và người long lanh
hoa đã nở và hồn đã đắm
môi chưa xuyên tóc tơ đã kết
hôn nha trang chiều hạ vàng
rã cánh tay trần qui nhơn
nguyên âm tan vào cõi nhớ
lướt vào đâu
vào tận ân sủng màu hồng
vào vịnh cô tịch đẫm ướt thủy ngân
logos thục nhân
chôn vùi trinh bạch
một lần rồi xa cách
ta vẫn khát và tiếng người vẫn gọi
cuối trời ảo ảnh
phục sinh thoa cẩm theo bến tre về
mỹ quốc lá bay thao thức
sắc buôn áo trắng lướt trên sương
cúc hương ẩn kín dấu hường
mùa hội ngộ không về
chờ người trên cõi
bụi hồng xác xơ !

 

 

Thanh ca 

hạt mầm nhan sắc nở
trên miệng núi lửa
thanh nữ vươn vai trở dậy
trong điện thờ qui đức
làn khói đen
quấn quanh hào quang trinh bạch
tóc tơ ngọt ngào
ôm chặt má môi
thi nhân gầy tong teo
đứng giữa trời nắng hạ
với tiếng sét hãi hùng
nhưng thanh vẫn ca
thanh vẫn mỉm cười
tình tơ trói vào tình thu
em chìm
trong hạnh phúc chơi vơi
ở đây không có chúa
không có vua
chỉ có tình
và khôn nguyên dậy sóng 
và càn nguyên vật vã
nước trong veo
chảy từ nguồn cổ tích
của nhân loại cổ sơ
thanh ơi ! hồng quá đôi môi !
uống lửa tình cho thi nhân xuất tính
bay lung lơ về miền đất tịnh
trong như ngọc
bao năm rồi
em nào biết yêu
tình và thơ
chôn chặt vào tim
giờ đây
vì triết nhân
thổi hồn vào nhan sắc
em đã phục sinh
hóa thánh
trong điện thờ cổ kính
cho triết thai
khai nở những dòng kinh !

Please follow and like us: