Xẻ chữ xuống người mất bóng-ĐOÀN NGUYỄN ANH MINH

Kashinath Chawan/India

    

(1)

nhưng sớm thôi vị thượng đế chẳng toả ra hào quang nào nơi tôi.

đừng bao giờ vội vàng tìm kiếm tài năng trong những đôi bàn tay quá run rẩy, trong những cái đầu không bao giờ tắt lửa, thời gian sẽ đến, thời gian sẽ đến và sớm thôi anh và em lại thấy mình ngồi chung một bàn, nói cùng một chuyện, những chòm sao có lúc như chơi những ván bài chẳn lẽ cho số phận của đôi mình, nhưng thời gian sẽ đến và sớm thôi, chúng ta bị cuốn phăng bởi thứ gọi là vận mệnh, chúng ta không có thời gian để tính toán và làm trò với những quá trình nguyên phân, chúng ta không có thời gian cho hằng sa số những quyết định cho phép ta mang đi rất nhiều cảm xúc của người khác nhưng lại để lại lý trí sáng ngời cho mình, nhưng sớm thôi bởi thời gian sẽ đến và vận mệnh cuốn phăng chúng ta đi, mỗi phút lại có một kẻ hằn học mới tự nhận mình là một người bất tài và ngược lại cũng chính những con người đó vẫn sửa sang ngôi đền của rất nhiều niềm tin, tài năng là cái làm ta dễ dàng đi lạc khỏi những duyên nợ vẫn ngày ngày trùng phú những niềm tin những cầu nguyện xung quanh nhưng sớm thôi số phận cuốn phăng ta đi và chỉ để lại một mình ta cùng một vị thượng đế chẳng toả ra một chút hào quang nào

 

(2)

ngày lại ngày những mặt trời buồn trên khung cửa.

để nói về những ngày tháng đã chết đi, đã trôi tuột qua khung cửa trắng đậu đầy lên từng bông quá khứ, tôi lặng lẽ thắp ngọn đèn chạy nhịp tim soi cho thật kỹ khuôn mặt mình, có mấy lần hai mươi năm để nói lại với nhau những lời ta vẫn hoài chất chứa, nếu nói bây giờ đây là vô nghĩa còn để lại mai sau nói thì chỉ còn đọng lại những hi vọng đáng ngờ, ta bỗng thấy mình buồn hơn và xót xa hơn vào mỗi lần có ai đó như chạm đến khuôn mặt đáng buồn cười của ta như để nhắc nhở ta rằng mọi người đều có một mặt trời bên trong, ta chỉ biết cười buồn bởi vì mỗi lần nhìn thấy mặt trời ta chỉ nhìn thấy khuôn mặt mình cũ kỹ, níu lại những sống động của thời gian làm nếp nhăn càng hằn lên thêm những đường trũng, thời khắc ta ước mình đừng tự giam hãm mình trong những điều ước buồn đã không còn nữa, ta tự do, bây giờ ta tự do, tự do được buồn không phanh trước mỗi tiếng cười nhạo bạc bẽo của cuộc đời, người nhìn ta và hi vọng ta sẽ làm đẹp đời hơn với những động lực chân thật những câu từ thu hút những hình tượng không bao giờ chết đi, nhưng ta lại đem đốt thì giờ lên chỉ để đổi lấy chút ánh sáng nhìn ta buồn cười một lần cuối, mặt trời đã nuốt chửng ta từ lâu nên em thấy ta còn nói còn cười còn mang hi vọng viễn vông đi ban phát, nhưng khác nào ta vừa giơ họng súng chỉ lên trời sẵn sàng bóp cò và hô hào trước mặt những nạn nhân chiến tranh rằng chiến tranh không hề có lỗi, ngày lại ngày chủ nghĩa tiêu thụ lại bịt thật chặt hai mắt con người ta trước những câu hỏi lớn của đời mình, mặt trời tàn dư hoá thân thành những quá khứ lẻ loi đậu lên ngoài khung cửa, bỏ mặc những kẻ để im mình được quên lãng với một con người mới, không quá khứ không hiện tại không tương lai, là cái gì đó đã vượt lên trên, một chủ nghĩa tân vô thần được những kẻ quẫn đạo hư vô sùng ái

 

(3)

xẻ chữ xuống người mất bóng.

anh lẻ tẻ đếm từng hạt khô khốc cuối cùng còn lại trong kho lương, mùa này đói khát dâng cao, chiếc xe điện tồi tàn chẳng chở được ai qua nổi một chốt kiểm soát, tự do được đo đạc bằng những ki lô mét vuông tấm thẻ màu xanh và hết sức được đo đạc kỹ lưỡng bởi những kẻ cũng đang thắc mắc về tự do của mình, cái cách mặt trời không còn gắt gỏng như trước nhắc cho chúng ta nhớ về những bí mật không còn xuất hiện trong đời ta nữa, đêm nằm nghe tiếng mưa rơi cách ly cách ly rì rào bên tai làm chúng ta phủ nhận về cái chết phơi mở những lớp băng tan thoi thóp những chiếc máy thở, cái chết toàn thây bây giờ là một điều không tưởng ngụ ý về những kẻ từ trước luôn bao biện cho tội ác của loài người có nguy cơ chuyển sang một trạng thái thân chủ mới, xã hội đầy rẫy những nguy cơ đầu thú cúi luồn trước mọi tính man rợ hình dung về bản chất dân chủ luôn luôn thay hình đổi dáng để vẫn cầm chừng cho một nhóm người bảo thủ giật dây, sẽ còn nhiều những cánh rừng lại bị phá trước khi mặt đất chôn vùi trong mặt nước, những luận cứ cho một lý thuyết cứu rỗi cuối cùng được tìm thấy sau khi hậu quả nhấn chìm tê liệt chúng ta, chúng ta chỉ kịp nhìn thấy một vầng hào quang nhỏ đang tả xung hữu đột giữa một bầu trời tối tăm bỗng sáng lên rực rỡ, loài người vô vọng với nhìn những thiết bị tối tân cuối cùng cũng được phóng vào chiều không gian mật biến mất chở theo những cánh tay cuối cùng cho giấc mơ chinh phục thời gian

Please follow and like us: