Sinh mệnh-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

Josef Hofer/Áo

 

 

Có những giống cây nhiều đời không chịu ở đất này. Bạn có biết vì sao không? Tất nhiên là do đặc điểm thổ nhưỡng và môi trường. Nhưng có một đặc điểm khác mà giờ Tịnh mới phát hiện ra là cây cối cũng chỉ sống ở những nơi có tình yêu thương đủ lớn dành cho nó. Trước khi Biên và Tịnh đến, nơi đây là một ngọn đồi mồ côi đầy đá tảng và khô khốc. Nắng lửa và mưa nguồn đã như một người mẹ ghẻ lạnh qua đây gây thêm nhiều vết thương và khiến chúng trở nên vô cảm, bất trị. Nhiều người đã từng thử gieo hạt, trồng cây. Nhưng họ đã chưa đủ kiên trì, chưa đủ yêu thương và cả hi sinh như việc chăm sóc một đứa con bị tổn thương tâm lý lâu năm nên việc làm đó đã không đem lại kết quả tốt đẹp nào, ngược lại nó còn khẳng định sự bất trị của vùng đất. Rồi đến lúc, ai cũng coi việc phục hồi là điều không thể.

Sau chín ngày ngồi trong một hang đá lớn, qua lời kể của những cơn mưa và loài chim Dẫn Dụ, người nữ nghe ra những ngày nắng cháy trên khắp da thịt mình. Cái nắng cách cô nửa vòng trái đất đã hoả táng cô bằng nguồn năng lượng suy tưởng. Những côn trùng khác không ngừng cầu nguyện, hát ca về một vùng đất của kí ức. Cơn gió thổi những tàn tích linh thiêng về phía đại dương. Người nữ đã men theo đường tơ rung giọng hát hò khoan mà đậu xuống dưới cánh rừng này. Buổi người đến là một ngày tháng mười. Trời mưa như cầm chĩnh đổ. Mỗi hạt mưa là một hạt giống nguyên thủy từ tổ tiên của người Kogi lưu giữ. Hạt mưa cắm xuống đất đá, giăng mắc vào tiếng nước chảy khúc hồi quy thành thật. Trăng bắt đầu dừng chân lại chốn này. Những tảng đá lớn chịu lời pháp thuyết đã nứt ra thành khe suối nhỏ. Nước từ những nguồn cơn đạo lý được dẫn nhập. Hạt nảy mầm cho một lần thử thách tồn vong.

Biên bắt đầu chăm cây cối bằng cách chăm những bước chân trần của mình trên đá sỏi. Bàn chân luôn có một tiếng nói quyến thuộc với đất đai. “Con đi để biết mình đang đi, đi để biết cách dừng lại, đi để biết nghe và nhìn. Đi đến khi nào những bước chân sống dậy niềm trắc ẩn”. Lời tổ tiên mọc lên từ đất, mọc ra từ những hòn sỏi nhỏ, từ những đám mây lam lơ lửng buổi chiều tà. Nơi nào chân con không muốn rời, nơi đó luôn có sự sống. Nơi nào bước chân con qua còn giữ lại dấu vết, nơi đó có linh hồn. Và nơi nào con đi qua mà trong lòng không mảy may rung cảm, nơi đó cần con dừng lại. Biên đã đi hết ngọn đồi này bằng một thương yêu cổ kính. Mỗi bước chân là một cảm truyền, là một sẻ chia, phụng sự. Biên đã ngộ ra rằng, dưới những dấu chân là một vùng đất quê hương. Mỗi bước chân chậm rãi là một lời chào, lời cám ơn, là một hẹn ước. Và những cái cây hẹn ước đã mọc lên xanh tốt, kiêu hãnh và mạnh mẽ từ những dấu chân Giao Chỉ đó.

[còn tiếp]

Please follow and like us: