Nhà thơ chết-ĐOÀN NGUYỄN ANH MINH

mặt trời hầu đồng
đằng sau những mặt người nhàn rỗi
tia lửa sáng đằng sau những sao năm cánh
phục tùng hoặc thiêu rụi
trên những bụi người người ta kể câu chuyện
vì sao một đất nước không bao giờ là một quốc gia
vì sao một quốc gia lại phản bội
chính một đất nước
trên những bụi người
có kẻ thắng người thua
có bóng ma làm vua, có tướng soái làm giặc
những kẻ ngồi trên cành cây cao nhìn xuống
toả bóng mát cười
trên thế kỷ mới mặt người
vẫn bàng hoàng loay hoay
vấn đề không phải tại trói tay
bởi vì tự do sẽ luôn cần nô lệ
chúng ta sẽ hiến thân mình cho điều gì
chúng ta sẽ mất mát thêm điều gì
những con người vẫn sống trên mặt đất
nhìn tự do đang dần đi vào những ngõ cụt
tới cầu xin bộ tộc nô lệ tiếp tục dâng lên nó một con đường sống
dấu chân của nó dính đầy bụi người
cái miệng của nó cười thốt đầy những tiếng oán ai như trăm vạn linh hồn cùng oan thán
những nhà thơ như anh đứng đầy trên mọi ngã ba đường
vẫn chưa hiểu được đất nước, vẫn chưa hiểu được nhân dân của mình
vẫn chẳng thể tìm được một chân ý, vẫn chỉ chết đi vì bào mòn chính sức lực tự thân
thật buồn cười vì chính giọng nói của một đất nước cũng chẳng còn một chút sức lực để nói
một sự thật nào về đất nước
niềm tự hào của một công dân
đã bị bỏ rơi, bị cám dỗ hời hợt quay đi, bị chính kiến của chính mình quay mặt
con người tội nghiệp bị nghiền nát trước khi tu sửa chính guồng quay mà họ được quyền
có phải anh đã quá cực đoan
đập vỡ mọi thứ mình cầm trên tay
trở nên bi quan hơn để được vô thần trước mọi luận điệu của một cõi đất đầy tín ngưỡng
Please follow and like us: