Đi qua sương mù [3] – PHƯƠNG UY

Henry Darger/Mỹ

 

 

 

Dạo này , Định ít tới, chỉ nói phone và bảo bận. Mà Định đúng là bận thật, hướng dẫn làm luận án cho sinh viên, tham gia hội thảo, làm báo cáo…Mà Thuyền cũng không biết vì bận thật hay do Hảo không cho đi.Có nhiều đêm dài không ngủ, cô đơn, nhớ nhà, nhớ Định. Thuyền thường ngồi xem nhật kí, uống rượu và nói chuyện với Uy. Thường thì chỉ lên giường trong trạng thái say ngầy ngật và nụ cười cùng bàn tay của Uy ám đầy trong trí.

Hôm ấy, trong trạng thái đã quá say, Thuyến thấy Uy bước xuống từ bức tranh. Uy ôm lấy Thuyền vuốt ve, tay vỗ nhẹ lên lưng Thuyền như an ủi. Rồi Uy hôn Thuyền, nụ hôn lạnh và ướt đẫm nước mắt của Thuyền nhưng lại gây cho Thuyền sự hưng phấn kì lạ. Thuyền ôm siết lấy Uy, tự tay cởi bỏ áo ngủ rồi để mặc bàn tay trắng nõn của Uy vuốt ve cuồng loạn khắp da thịt. Cảm thấy như chưa bao giờ có xúc cảm mãnh liệt như vậy, cả khi với Định.

***

Mà hình như Định cũng nhận thấy sự lạnh nhạt được che đậy của Thuyền . Định nghĩ là Thuyền có người khác, Định không dám ghen, vì Định có cho Thuyền danh phận gì đâu mà có quyền ghen? Nhưng hình như Định cũng bắt đầu thấy mệt mỏi. Sự dằn vặt không ngơi nghỉ của Hảo, sự lo lắng phải che đậy trước mặt những đứa con đang lớn, tình cảm với Hảo không phải không còn và trách nhiệm làm Định muốn buông xuôi. Nhiều lần, Định khóc trước mặt Thuyền khi chia sẻ điều đó với Thuyền. Thuyền không nói gì, chỉ nắm nhẹ tay Định và cười cay đắng: “ Rốt cuộc thì em cũng chỉ là một cành hoa giả mà thôi”.

***

Thuyền ngồi một mình trong thư viện, cầm sách mà không đọc được một chữ nào. Lại mở cái file nhật kí của Uy ra đọc tiếp.

“ Tự nhiên cái ý nghĩ không gặp An nữa làm tôi hoảng hốt rồi cảm thấy xót xa nhoi nhói.Những tháng ngày buồn bã tưởng đã qua rồi. Từ lúc về trường mới, buồn bã và cô độc. Có An, có thêm niềm vui, một chút tự tin mà phấn đấu, vậy mà cũng không được dài lâu.Rồi lại đến lúc An rời xa tôi. Để mỗi chiều qua cầu, chợt gặp lại những thói quen ngày cũ. Lại theo nhau ùa về, cứa nát cả ký ức xưa. Rồi An có trở về với tôi không? Khi cả hai chưa một lần giáp mặt? Đừng để tôi như loài chim hải âu, mãi dật dờ bay đi tìm trên sóng biển bạc đầu, cô đơn và tội nghiệp lắm.”

An, An, Thuyền nghe cái tên sao quen quá, dù Thuyền nhớ mình không có đứa bạn nào tên An cả. Mà sao lại chưa gặp nhau?Thuyền thấy thắc mắc nên đọc tiếp. Một đoạn là copy cái mess của An” Anh mơ thấy em hiện lên là con người thật, anh cũng tự hỏi trong giấc mơ liệu em có là thật không?Anh mơ mình được cầm tay em, cùng nhau đi bộ trên con đường phố trời chiều, trải dài những hàng cây bóng mát, mơ thấy em mỉn cười với anh thật rạng rỡ cùng em ngồi ngắm dòng sông nước biếc ,anh mơ thấy mái tóc em mượt mà như dòng sông nhung chảy nhẹ, thấy em xỏ vào ngón tay anh chiếc nhẫn lóng lánh kết bằng những giọt nước mắt, anh muốn biết vì sao em khóc  …nhưng em không nói gì em vẫn im lặng mang nó vào tay anh. Những gì anh mơ thấy còn nhiều lắm chắc em không biết đâu nhỉ?Anh cứ chiêm bao thấy em, để rồi khi không gặp em…anh thấy mình sống chẳng còn ý nghĩa gì ,nhưng rồi nỗi nhớ nhung vẫn không bao giờ nguôi, ngay cả khi anh đang viết cho em những dòng này, ngay cả khi anh nghe được giọng nói của em, anh vẫn rất nhớ em…”

Thuyền chợt hiểu, lại ảo. Người ảo.Yêu ảo. Sao khiến Uy phải dằn vặt thế, Thuyền không nghĩ là Uy cô độc và tịch mịch như vậy. Uy lẻ loi quá chừng.

“ I have suffered so much… Tôi chán ngán tất cả, tôi căm thù tất cả, tôi muốn ra đi, thoát khỏi cuộc sống này, thoát khỏi những cái phải làm. Đến một nơi nào đó không còn nhớ gì đến quá khứ, một nơi không có con người, không có lọc lừa man trá, không ràng buộc, không đè nén, không đau khổ. Một nơi nào đó chỉ có lãng quên. Một nơi không ở đâu, không tên gọi.Một nơi không rõ ràng như bao phủ bởi sương mù. Một nơi chốn yên bình không hề có trong cuộc đời tôi. Đầu đau quá. Mắt mờ quá rồi. bây giờ, tôi không muốn gì nữa cả. Mọi thứ dường như cứ trôi đi, thấp thoáng , rời rạc trong cái mớ mù mờ trong đầu. Ngày mai có gì? Còn gì? Tất cả lỏng bỏng, mơ hồ tựa như nước , như khói. Chỉ có một dòng xoáy nhỏ, đau buốt, lạnh ngắt và trong vắt như không khí buổi sáng.Ở đó có hoa, có cỏ. Là An…Nhưng bậc chân đá để đặt nơi đó cũng mong manh sắp sụp rồi.Nước xoáy sẽ cuốn phăng tất cả để lại nhận chìm nó vào trong cái mớ lầy nhầy đặc sệt kia, vào một nơi không muốn, không hề có sự sống, không hề có hạnh phúc. Một nơi không Ở ĐÂU, không TÊN GỌI, không hề có.”

Một thứ cảm xúc nào đó  rất khó diễn tả, rất quen thuộc nhưng cũng rất mơ hồ cứ tràn ngập trong đầu Thuyền.Hoang mang, lạ lẫm. Thuyền cảm thấy buồn đến muốn khóc. Sao khi đọc những dòng này lòng Thuyền lại đau thế này? Sao nước mắt cứ muốn trào ra thế này. Sao những dòng tâm sự kia cứ như viết cho Thuyền vậy, Uy ơi!

“ Tôi hi vọng có cơ hội để tôi trực tiếp nghe An giải thích. Nhưng nick An offline, di động khóa thì có muốn liên lạc cũng không được.  Hai mươi ba năm qua, lần đầu tiên tôi quỵ lụy một người khác.Và cũng là lần đầu tiên, tôi hạ mình năn nỉ.

Chỉ vì một người chưa từng biết mặt.

Một người làm tôi mụ mị, tiến thoái lưỡng nan.

Đầu vẫn đau, có cách nào làm tôi ngủ bây giờ, chỉ cần ngủ thôi là không nghĩ ngợi nữa…

 

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: