Trong nước cờ tàn-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

Buổi chiều chữ đi trên đường móc

Chữ đi trên màu len

Trong linh giác những mũi móc đứng như người

Mặt đỏ

Mặt đen …

Rất nhiều người mặt trắng

Cuộn chỉ màu lam tỏa nhè nhẹ im lìm.

 

Khi ngồi xuống nâng kim và sợi

Thời gian lắng lại khói trầm

Những lời nhẹ nhàng từng nhẹ nhàng

Những lời cay độc từng cay độc

Cho đến khi chúng soán chỗ ý nghĩa cho nhau

Con nhắm mắt thở ra niềm cay đắng.

 

Mười mũi kim như chục

Trăm ngàn mũi kim như chục

Khi con nhớ về nguồn cội của mình

Đôi bàn tay vô ưu trên sợi mềm vô ưu

Nắng chiều tưng tưng như người đã từng sâu sắc

Nắng chiều rực rỡ như người còn giữ được con Tịnh trong nước cờ tàn.

 

Nắng chiều tan hoang…

Trừ khi con biết chọn và canh sợi vừa đủ một sản phẩm.

Bằng không những mối nối giữa chừng đều rất dở (dù cho con giấu giỏi đến cỡ nào!)

Sự hoàn hảo, con là người định đoạt

Vì nó nằm trong ý thức của chính con!

Con đã khen người ta đến tháng mười một

Đã thương đến tháng mười hai

Đã biết ơn người qua tháng Chạp

Nhưng cái lạnh của thế kỷ này lại đến vào tháng Giêng

Cái lạnh làm con nhớ mẹ.

 

Những sợi len con móc vào những ngày mưa bao giờ cũng đẹp

Những sặc sỡ ngoài trí nhớ

Những mối nối ngoài bàn tay

Những bông hoa im lặng thơm thành cuộc đời.

 

Please follow and like us: