Áo nắng hanh vàng-NGUYỄN THÁNH NGÃ

 

Áo hanh vàng

Cho nắng thêm xanh

Phố bận rộn mà ngơ ngẩn thế

 

Núi búp măng nhú trên ngực trẻ

Tóc em buồn thiu ngủ trên vai

Ôi bờ vai/ bờ vai

Tin cậy tựa vào bờ vai rất nhẹ

Để áo vàng từng sợi tơ rung…

 

Thế giới lạnh căm, màu áo ấm vô cùng

Anh chợt nhớ đóa dã quỳ trên núi

Nở đìu hiu dưới làn mưa bụi

Đẹp sững sờ bên khe suối yên trong

 

Áo hanh vàng,

Đi giữa phố đông

Người hối hả còn anh vội vã

Cất vào lòng màu áo của trinh nguyên

Bởi em đến, em đi như vạt nắng

 

Và thời gian,

Sao chỉ là trống vắng

Em đã mang màu áo ấy cho anh

Anh giữ nguyên màu nắng nhạt cho mình

Ngơ ngáo thế, trong mắt rừng hoang dại

 

Em về đâu,

Hỡi hanh vàng e ngại

Tâm hồn anh đã mở thênh thang

Thế giới lạnh căm,

đâu áo nắng hanh vàng…

 

 

Please follow and like us: