Kẻ mời rượu-ĐOÀN NGUYỄN ANH MINH

 

 

em đừng khóc như đường phố xuống nước với lũ nấm người đốn mạt suồng sã đi buôn

 

mặt trời kỷ niệm sẽ tiêu hao vào trong tái sinh những hạn sử dụng

nước mắt:

 

– câu từ bắt đầu hiện nguyên hình con dao lăm le: sáng thế lên lồng ngực kẻ đi dựng lại chuyện cũ

 

con ngươi của kẻ nối tiếp nhau mù quáng để đổi lấy chút ánh sáng đường ra

 

kỉ niệm của kẻ lao lên những bậc thang xám cuối cùng để gieo mình xuống bầy rệp đang gieo bệnh bố trí

 

đơn giản thôi, câu từ không thể nào dễ dàng biểu đạt cho những phần suy-nghĩ-đã-bị-rong-rêu..

 

khi kẻ biết những đường thẳng song song thì mãi mãi không thể nào cắt nhau (chỉ bằng suy nghĩ khái quát về một lịch sử đầy cơ học..)

 

ý chí lạc lõng của kẻ cuối cùng cũng đã mò được đường ra: (như một vai trò đối trọng của trực giác)

 

– xin tạm dịch: người suy nghĩ thì mãi mãi bị xung đột trong đại dương của niềm bất động: khôn-nguôi-hành-động..

 

kẻ phải báo hiệu tin “thật” này ra: vì cuối cùng phật cũng sống dậy để phủ nhận tất cả những gì môn đệ mình đang..

 

“die grenzen meiner sprache bedeuten die grenzen meiner welt..” *

 

kẻ nói cuộc đời này như quả táo rơi

kẻ nói cái kết này như màn kịch chưa buông tấm mành xuống

 

kẻ nói về rượu và rất nhiều về rượu sau đó;

 

“hãy nghe kẻ mời rượu và để rất nhiều sự-tình-cờ-về-sau-

 

–  chỉ còn tồn tại trong những ảo ảnh phồn thực chồng lên nhau đè những ham muốn..”

 

 

____

*Những giới hạn của ngôn ngữ của tôi cũng có nghĩa là những giới hạn của thế giới của tôi/ Ludwig Wittgenstein

Please follow and like us: