Từng ngày-LÊ ÂN

Từng ngày
Từng ngày trôi miết
Cổ tích làng chật chội cũng trôi theo
Mất dần khoảnh sân chung những ngôi nhà cùng tộc
Lũ chim vườn hờn quê nháo nhác bay theo lũ chim trời…
 
Biền biệt nhịp võng trưa
Biền biệt tiếng sáo chiều
Chú mục đồng láng giềng đã thành lão tri điền quẩn trí
Lúc lặng câm ngồi như tạc tượng giữa hoàng hôn
Lúc lên cơn nguyền rủa cánh đồng già cỗi…
 
Từng ngày, từng ngày biệt trôi
Đứa con người đàn bà không chồng lưu lạc
Giờ đã là người đàn ông tóc bạc
vẫn ăn mày lời ru quê quán
Cánh đồng làng muôn đời vẫn lặng thinh bổn phận
Cội đồng tiền* già nua
Sau mỗi tàn thu nghẹn gió
Chong trời, tương tư gì, mà xanh…
 
Từng ngày, sông trôi âm thầm
Cô bé cuối làng bỏ đời… Mù tăm
Theo cánh diều giấy rơm lạc tình mưa nắng
Chập chờn bay như một hiển linh buồn…
 
Từng ngày, từng ngày trôi
Ta như vô tình rong chơi miền tha nhân tương tư đời sóng
Ghềnh đá nào, Ấm Hiếu từng ngồi ôm bầu rượu quê nhà
Cuồng ca tàn cơn nguyệt tận
Bến bờ nào, gã si tình Trương Chi từng buông trôi muôn giọt huyền cầm
Chân trời nào, ta và em từng ngồi rình nhật – nguyệt giao hoan…
 
 
* Cây cổ thụ ở làng tôi
Please follow and like us: