Khói, Mở- KHẾ IÊM

 

KHÓI


Mắt quáng gà
Hư thực, nhập nhòa hoài
Bực bội
Quá khứ dở hơi
Mẫu thuốc cháy
Nguệch ngoạc buồn, nhiều lời
Bức tường kín
Người tù, dây trói
(Tiếng nói ậm ừ rồi thoảng như
Không gượng dậy
Không động đậy nữa)
Ôi ánh trăng sao ướt trên tóc khô?
Người tình khóc
Chiếc bàn trống
Thuở hồn nhiên nụ hôn
Long lanh nến.

 

 

MỞ

Phố rắn và người
Trăng mắt dấu
Đất, nhục hình câm
Vô cùng nhọn, suốt tim
Đằm đằm hắng
Không ai hôn ta trong cũi đêm
Không ma không đời, khoang lưới
Hồn đâm sầm, hầm đắng
Gọi chờ
Xưa mãi không.

Please follow and like us: