Đêm trằn trọc còn ta đi tới những ảo tượng xa vời-ĐOÀN NGUYỄN ANH MINH

 

1.

vào những đêm

chẳng có giấc ngủ nào ngọt ngào hơn

em tới tìm anh

rồi gõ lên cửa thật mạnh

bên những cơn gió lạnh

lùa vào từng ô mà anh biết hồn mình sẽ chẳng bao giờ tạnh

những lời kinh hiu quạnh

để anh nhốt mình vào trong căn phòng tối

lặng lẽ cầu nguyện cho giấc mơ âm thầm trôi qua

còn cuộc đời thì ở lại

vào những đêm

anh đi ngược lại với đôi kim đồng hồ cứ mãi quay dần đều

để đi xa

khỏi chiếc nệm ấm

chăn êm

và chỉ còn lại với một cái xác

cùng những ảo ảnh phỉnh phờ đã dẫn mình đi đâu

hãy tới tìm anh

trên những kẻ tay

hương tóc

hãy tới tìm anh

trước lúc bình minh vừa kịp đánh thức

ai đó dậy

gây tiếng động

làm guồng quay vội vã mang anh trở lại

vào những đêm

như bây giờ

em chẳng tới tìm anh

mặc anh mất ngủ

với con mèo

với chồng sách

với tất cả những gì sẽ luôn gợi nhắc về em

dù anh đủ tỉnh táo

để biết

em chẳng còn nơi nào nữa

 

2.

khóc

khóc nữa đi

tại sao lại không

lại không

vài giọt nước mắt

không thể

tại sao lại không thể

tại sao

giọt nước mắt ta cố giấu đi đằng sau

đổ đầy nỗi buồn này

cái gì đằng sau

cái gì đằng sau

khi những ánh đèn từ từ mờ đi rồi tắt ngấm

cùng những ly hennessy tan vào cổ họng khô khốc

ta cầm lên tay mình một bàn tay khác

một nỗi buồn đến từ một nỗi buồn khác

 

3.

thơ như vạc nhẫn ngọc năm ngón

đêm trằn trọc ơi mi đến tìm

dẫu lòng ta vẫn tuyết non cao

vẫn xem đời kia chuyện hững hờ

đêm trằn trọc hỡi mi đến mời

vui lòng không nhận ta làm người

bởi cõi phạm nhân thế đày đoạ

hồn ta rướn rễ tìm mặt trời

mặt trời phủ nhận ở trong ta

nằm trong hồn ma ruồng nghĩa trang

đã mọc lên tóc tà man dại

cái chết ngại thiên ý lọc lừa

hồn ta ném cho vừa thể xác

một cái thùng to chất thẩn thờ

ta đằm trong lửa nhốt trong ngục

cái cốt hồn ta rất bẩn tục

mỗi chỗ một chút ta cầm bút

lúc tỏ lúc ngu lòng hững hờ

và khi đứng dậy hồn nhang khói

cúi mặt còn nghe mộng yếm lời

 

4.

rượu có lòng thành mời ta say

ta có lòng thành mời rượu say hồn ta này

rượu ngoài chín đỏ mặt người

rượu trong lạnh giá biết nỗi niềm riêng

ta say độc một thân hình

thân hình nhiều sự rối ren trong lòng

ta mặc cà sa như quân phục

ta hồn trong ta phật mấy bận

vậy mà ta như vẫn mặt người

vẫn tay người cầm những cái đau

vẫn thân người nằm từng nỗi tiếc

vẫn môi người tụng những trận cuồng phong điên cuồng

ta đi thôi

đứng dậy mà đi thôi

khoả lấp đêm sâu hoắm

che lấp mặt người trong ta

 

5.

giờ anh ngồi nhớ em

ở sau hàng song sắt

như là một thằng khùng

bị thuốc đời mai mục

giờ anh ngồi nhớ em

nhớ cả mọi trò đùa

mà bọn thú tính toan

anh vô vòng lao ngục

giờ anh ngồi nhớ em

căn bệnh gàn quái ác

chẳng ai tin rằng anh

sẽ sống được ba năm

giờ anh ngồi nhớ em

đợi chờ rồi chửi rủa

vật vã rồi thin thít

chỉ cố nằm cho nhẹ

giờ anh ngồi nhớ em

cố nghe ra tiếng gió

đang thổi vào kèn kẹt

có nhầm lẫn tiếng em?

giờ anh ngồi nhớ em

ở trong buồng biệt cách

tai từ từ thối rữa

cùng bản án tự mình

 

6.

đêm trần truồng em xanh nuốt những đường gân ánh điện

dưới ánh điện lờ mờ anh đã thấy

đôi mắt của đêm

ló trên bầu ngực em

anh tiến gần hơn nữa những đường cong

bẫy cả ngọn gió lời

trên môi ta lặng im

chỉ ngắt lại những thì thào tiếng thở

em đơn giản như đường cong em vậy

anh nghe tiếng thành thị đập nơi lồng ngực em

bàn tay em xanh những rễ cây chằng chịt

em dùng cách riêng của mình để chỉ đường cho anh

trong đêm em xanh lên anh những trái đêm trần thịt

 

7.

trời đã tối còn muộn

đêm đã nêm vào khuông

có vẻ khi nằm xuống

nàng chẳng nhớ dù buồn

nàng chẳng nhớ dù buồn

tỏ chuyện cùng ánh trăng

thả dây câu băng băng

sáng giữa miền đất trắng

lo chuẩn bị rất ngắn

hơi thở nàng gấp gáp

giữa ngày tàn như ngăn

mọi nắp đậy thời gian

mở đến thân xác trống

nàng uống đêm muộn màng

một hơi thở mịn màng

mở toang thân xác trống

và để tôi bước vào

một vì sao nhỏ nhoi

le lói giữa đêm nàng

đặt chân khỏi nơi này

 

8.

tận cùng với đêm

những vì sao đang treo hắt hiu trên đầu anh

lạ thường như em không nói gì

như hương

như sương cùng

quả chuông gầy đang đung đưa mạn sườn trước gió

lấy một chút niềm kinh ngạc của ai đó đang qua đường

kể lại một câu chuyện

như đang ngủ say sưa với chiếc đồng hồ đã được vặn giờ báo thức

lên dây cót cho ai đó bật dậy

với một bài thơ dường như vẫn còn bị hoài nghi để được viết ra

như em chỉ luôn im lặng

để mặc anh xem đó như một lời gợi ý

cho những gì sắp sửa diễn ra tiếp theo

trong đầu ta bởi vì bao điều cần được nói và viết ra

đã vượt qua khỏi bờ tường nơi mà

ngọn đèn canh gác của tâm trí có thể rọi tới

em đã bỏ anh đi lạc tới đêm

dù trong mơ hồ anh vẫn nhận thức được

ồ em vẫn luôn bên cạnh anh đó thôi

nhưng rất tiếc khi từ ngữ vừa mới chạm tới đầu môi thì đã vội tan biến

nên em chỉ ở đó im lặng nhìn anh

như hàng triệu đêm qua em đã luôn nhìn anh như thế

còn anh như đã một lần nhìn đêm để rồi say choáng váng

thoáng thấy một chút thôi mà đã biết rằng em

chứ không phải đêm

mang anh đến một nơi lạ thường đến vậy

 

9.

một đêm

tay xách hành lý rồi rời khỏi con mèo

không một ai biết tôi đã

rời khỏi căn phòng này

một đêm

trước khi em rồi kẻ nào đó

kịp phát hiện ra tiếng chân tôi

rơi lộp độp như mưa

lăn dài trên sóng mũi mình,

thì tôi đã để lại sự mất tích

nằm im trong những ngộ nhận

chỉ còn là những suy nghĩ thoáng qua của người người,

một đêm

sự bất an kiềm toả

lối vào cuộc thiền định

nó không cho phép ta tỉnh táo,

nó không cho phép ta, em biết chứ?

em sẽ thấy mình không còn

đủ can đảm

đủ kiên định

rồi em nghe thấy tiếng bước chân tôi

và để căn phòng vội vàng sáng dậy

với những lo âu thường ngày

 

10.

đêm nuốt những trời cô đơn

đêm-dạ-dày

đêm uống cho hết đêm tuôn

đêm kể lể với cái nếp nhăn vầng trán

với cái miệng thanh tao

đêm nuốt đêm

vào trong đêm vực thẳm đêm nối dài những đêm

chiều kích linh hồn đêm nói đêm cười

đêm mang đêm mặc khải

cởi đi phần che kín đêm một mình từ nãy đến giờ

giả vờ như đêm mọi thứ

mọi thứ được đêm và đêm đêm mọi thứ

chui từ hàng rào người gác đêm

mở hơi thở tối những đêm trong suốt dù đêm đứng từ phía trước mặt

người đàn ông vẫn chỉ thấy bằng cái nhìn xuyên qua đêm

cái mà đêm đang phản chiếu đang e ấp dưới cái buồng hơi thở siết chặt

làm con ngươi người đàn ông tê tái không thể cử động

trong lòng thù ghét tuôn ra nhưng lại bị linh hồn thù ghét trống rỗng ngăn lại

vẫn giữ yên đêm đó

người đàn ông tiến vào lần nữa

và nhận ra những cơn co thắt vừa nãy dù là gì

vẫn là bằng chứng cho sự liêm khiết đầy cáo buộc

 

11.

đêm ngoài kia

sao buông làm vĩ dạ hắn

ho khan từng cơn hàn mặc tử húng hắng

hắn biết trên trời tràng sao kia

hắn biết

hắn cùng những kẻ vẫn tiếp tục nói và viết

và vẫn sẽ tiếp tục nói và viết mà không bao giờ thiết tha thay đổi khác

dù đã một lần tình cờ trèo sang tràng sao kia để

nhìn lại chính sai lầm mình

đã lỡ một lần hờ hững với đời để giờ sống như những lối đi ngầm đã

thấm vào mạch đất linh hồn

dấn qua bao nhiêu rối ren

sâu khỏi lòng bóng tối vẫn đang vần vũ đang

dưới trời mưa khuya huyền ảnh kia

vĩnh cửu đợi chờ một chốc hi vọng vĩnh cửu thầm thì về

một cuộc lớn khôn không bao giờ chấm dứt

để chuộc lỗi

hắn nhường lại đêm giường mình rồi tiến vào những tiếng ho khan chưa đổi khác

 

12.

trong khi gã

ghì chặt lấy tấm da gầy mòn

còn hơi thở đòi thoát ra hết

thì cách một cây đèn ngủ

một chiếc bàn tròn

một giá sách cũ

cuốn sổ chuẩn bị được ghi những lời thành thật cuối cùng trong năm mươi giây

là lần cuối cùng gã làm điều tốt

là lần đầu tiên gã phạm điều cấm

rồi thì gã cũng nhìn thấy hết con đường dẫn từ chỗ gã đang ghi đến muôn dặm kí ức

đều có dấu chân một kẻ

tự xưng là bản nguyên của chính gã

luôn làm những việc mà gã không hề muốn

tên hề đó

làm sao cái chết có thể ngăn được hắn ta không buồn cũng không vui

mà chỉ muốn cười ngặt ngẽo vào sự đời

như một người đã tu hành đắc đạo

rồi thì cũng hết năm mươi giây mà gã vẫn còn nghe thấy tiếng hắn ta cười và thầm thì,

nào vẫn chưa đủ thuốc cười để làm bọn mình hết việc ở đây đâu

hoặc là một vụ thảm sát hoặc là một vụ tự sát

khi mà khẩu súng đã lên đạn

không còn nào khác

Please follow and like us: