Tự sự cùng mùa đông-NHÃ THIÊN

khe cửa để hở
lọt theo hơi hớm mùa đông
ý nghĩ lạnh ngắt
khuôn mặt xàu
ta rất lạ
*
cái bóng của vô minh đổ dài
luồn qua bờ đời
những con trùn run rẩy
chui trốn vào đất
*
con mắt trợn soi đêm
chỉ thấy một màu tối
thấu ruột
nỗi đau ướp đá
*
lời tụng ca của lũ dế
cũng bị đem dấu đâu mất
đêm trống trơn
ta tự nhiên bị mắc kẹt
giữa bãi hoang
*
đừng hỏi gì
cứ ráng chịu
đợi đi
rồi sẽ qua mùa
Please follow and like us: