Bữa tiệc gà tây-MC AMMOND NGUYỄN THỊ TƯ

Jean-Raymond Meunier/France

 

                       

 

 

…Giáo sư nói gì cơ ạ?… Bán CD dạo…  lạy Chúa… tin sao nổi kẻ bán buôn vất vưởng ở bến xe nhà ga… bọn lọc lừa chuyên nghiệp… gặp ông Tây lơ ngơ khác gì vớ được con mồi béo… Thầy bị vào tròng rồi… Hãy tin em. Yêu đương gì, bà ta chỉ vờ vịt… Thầy quả ngây thơ… bà ta chỉ lăm le ví tiền của một du khách da trắng… muốn gài Thầy cõng đi Canada luôn đó… Đừng dây dưa với ngữ ấy… 

Vị giáo sư tiến sĩ chết sựng, tai ù đi như đang bị châm chích bởi hàng loạt ngôn từ lạ lẫm ngoa ngoắt. Giọng cô gái đầu dây bên kia mỗi lúc một hăng.  Cô nói xan xát, nói tới tấp, nói lấn ông.

Ông gọi cho người sinh viên cũ từ khách sạn ở Hải Phòng, một thành phố cảng trên quê hương cô – đang buổi sáng cuối thu ấm nắng. Cô thì tận bên kia bờ Thái Bình Dương ở đất nước ông– đang buổi đêm rét mướt với trận tuyết đầu mùa. Đâu rồi cái giọng Anh ngữ đơn đớt âm Việt của cô từng ngộ nghĩnh đáng yêu? Quả không sai đằng sau vẻ dịu dàng chết người của đàn bà thường có những chiếc gai nhọn ẩn nấp. Điều nhân loại tổng kết đã cũ mèm, vậy mà hễ mỗi lần chạm phải là một lần ông giật mình hẫng hụt như mới khám phá một sự thật bẽ bàng. Ông tiếc nuối hình ảnh hoàn hảo của cô gái nhập cư gốc Việt ông ngưỡng mộ từ những năm cô là du học sinh ở trường ông đang giảng dạy. So với sinh viên bản xứ, cô trội hẳn ở đức tính lễ độ, khiêm nhường, và thái độ học nghiêm túc. Ông về hưu cô vẫn giữ liên lạc, Tết lễ lại còn ghé nhà quà cáp thăm viếng. Nhớ lần cô cắt nghĩa về truyền thống “tôn sư trọng đạo” của dân tộc cô, ông đã phát ganh tị cho sự khiếm khuyết trong nền văn hóa của mình. Cũng chính sự quen biết cô đã thôi thúc ông tham gia nhóm tình nguyện viên về Việt Nam dạy tiếng Anh mùa hè năm ấy. Và năm năm sau, ông trở lại đất nước này có ngờ để gặp được một biến cố quan trọng trong quảng đời cuối của mình. Ông bần thần nghĩ tới người thiếu phụ mới quen. Dáng thanh mảnh khắc khổ như nhiều phụ nữ ông thường thấy ở miền quê Việt Nam. Chiếc thùng nhựa to tướng đầy ắp đĩa CD đeo trèo trẹo bên hông. Đôi mắt u sầu cam chịu của nàng có lúc ngước nhìn ông tò mò, đắm đuối. Khi nàng mở miệng nói, ông nghe những âm điệu như tiếng ca trầm buồn. Ông ước có thể hiểu được những lời lẽ thốt từ đôi môi để tự nhiên không tô vẽ ấy. Không, nàng rất khác thường. Nàng chẳng thể bị gộp chung vào cái tập thể đàn bà nhiễu nhương người đời hay khái quát. Ông đinh ninh như vậy.

… Thầy đang lọt vào lãnh địa mafia… em không đùa đâu… Bên tai ông cô sinh viên vẫn đang cao giọng dấm dẳng …  phải hết sức thận trọng… cảnh sát bên này nghe địa danh ấy còn phải ngán… tại Thầy ít theo dõi tin tức… trồng “cỏ”, bán “trắng”, rửa tiền, băng đảng thanh toán nhau… Toronto, Vancouver, Montreal… vụ nào chẳng dính dân Hải Phòng … bà này chắc cũng là dân thứ dữ… không thì bon chen bán buôn ngoài đường sao được… 

Ông lịch sự ầm ừ. Thực ra trong bụng tức ách. Sao cô ta nói nghe y như dạy dỗ ông? Gợi ông liên tưởng tới người vợ đã ly hôn. Chủ quan, độc đoán, mệnh lệnh. Cuộc hôn nhân ngấp ngoái ngót nửa thế kỷ cuối cùng cũng phải kết thúc, ngay sau khi ông quyết định nghỉ hưu.

… Đừng ở đó thêm ngày nào nữa… chúng không tha Thầy đâu… Cô sinh viên chưa nguôi cơn thuyết giảng. Ông tìm cớ cúp máy. Lại thêm một lần ông thấm thía rằng cuộc sống rốt cùng là cái thực tại cứ điềm nhiên diễn ra trong lúc con người bù đầu lo toan những gì hầu như chẳng ăn nhập với nó. Rõ phí một đêm suy tính và lên kế hoạch. Ông tưởng cô sinh viên sẽ mừng cho cuộc gặp gỡ của ông với người thiếu phụ nơi xứ sở cô. Ông đã định nhờ cô đóng vai trò thông dịch, tạm thời giải quyết sự bất đồng ngôn ngữ giữa ông và nàng. Tất nhiên kỳ này trở về Canada ông sẽ theo học mấy khóa tiếng Việt. Hiện thời ông chỉ biết vài cụm từ giao tế cơ bản, mà thường phải uốn môi uốn lưỡi nói tới nói lui mấy bận người ta mới đoán ra. Tiếng Anh của người thiếu phụ thì vô vọng. Ngoài hello, how are you, thank you, sorry,good-bye, nàng gần như không thể nói gì hơn. Nhưng ông sẽ không phải lo nếu có cô sinh viên giúp đỡ. Cô sẽ gọi điện cho nàng, chuyển hộ tới nàng bao điều trái tim ông cần bộc bạch.  Ông muốn đặt chân đến ngôi làng có những cánh đồng lúa dưới những chân núi đá vôi xanh ngắt ở Quảng Xương, Thanh Hóa nơi nàng sinh ra và đã trải qua suốt những năm tháng khốn khó, và cũng để thăm người mẹ già của nàng. Ông còn muốn ngỏ lời cầu hôn với nàng. Ông muốn nàng hiểu ông khao khát sự hiện diện của nàng mỗi ngày trong đời ông như thế nào. Nhưng cô sinh viên chẳng cần nghe gì thêm, cứ xa xả gạt phăng.

 

######

 

Chủ quán cà phê nói:

“Ông nên cẩn thận. Bà này hành tung không rõ”.

Cô giáo trường trung học nói;

“Loại ấy bán vé số đĩa hát trá hình, chủ yếu là câu khách để “đi”. 

Cô nhân viên nhà bảo tàng nói:

“Biết bao phụ nữ đàng hoàng ở đây. Sao lại dính vào thứ ấy”.

Ông cán bộ về hưu nói:

“Cạm bẫy khắp nơi. Ông coi chừng.”

Vị giáo sư tiến sĩ ngớ người. Đâu đâu cũng những lời cảnh báo, bàn ra. Cả anh nhà báo ở cùng khách sạn với ông.  “Ông biết gì về bà này?” Anh ta chất vấn ông sau khi nghe mấy cô tiếp tân thóc mách về việc bắt gặp người thiếu phụ hay thậm thụt đứng chờ ông ở góc đường đối diện, rồi sau đó hai người chui vào tắc xi đi mất. Chừng như muốn tăng sức thuyết phục trong nhận định của mình, tối hôm ấy anh ta còn kéo thêm hai người bạn đến. Một người anh ta giới thiệu là nhà thơ tên tuổi, và người kia là Việt kiều.

Cuộc trò chuyện diễn ra trong phòng ông. Ông định pha trà nhưng mọi người ngăn lại. Anh nhà báo gọi nhân viên khách sạn mang lên một chai Hennessy XO, bao thuốc lá Dunhill, và mấy đĩa tôm mực nướng.  Ông không có thói quen uống rượu nhưng nể ba người khách ép nài, ông cụng một ly xã giao. Mọi người vừa ăn uống vừa tham gia mổ xẻ chuyện quan hệ của ông.

“Hãy nghe chúng tôi, ông làm sao hiểu người Việt Nam bằng chúng tôi được?”

“Phụ nữ Việt Nam chúng tôi là báu vật với người Tây các ông, nhưng gì thì gì, cứ từ từ. Tôi đây về cưới hai lần rồi, cô nào cũng qua được đến nơi là nó bỏ mình.”  

“Sao không kiếm một bà người Việt bên đó? Thể nào chẳng có những bà Việt Nam sính lấy chồng Tây.  Rước một bà bên này qua trần ai lắm. Phải qua thủ tục bảo lãnh, tốn tiền, tốn công, tốn thời gian chờ đợi, rồi còn mất bao lâu nữa cho người ta học hỏi hòa nhập với môi trường mới lạ.” 

“Hỏi thật, ông yêu bà ấy ở điểm gì? Nói ông đừng tự ái. Dân nhà quê đặc, nhìn cách thức ăn vận bên ngoài đủ biết. Nhan sắc trung bình. Học vấn chưa qua lớp bốn. Tiếng Anh lại mù tịt. Chưa nói đến văn hóa dị biệt.”

Không, không thể thành được.”

“Bà ấy biết gì về ông mà bảo yêu và hứa hẹn chăm sóc ông? Tôi không tin.” 

“Tôi mà là bà ấy, tôi cũng bám chặt ông. Hai lý do: một là tiền, hai là cơ hội xuất ngoại.”

“Giáo sư hãy tỉnh táo. Đó là lời khuyên chân thành của tôi.”

“Xem nào…Người Thanh Hóa, đi làm ăn ở Hải Phòng gần hai chục năm nay, thế là lý lịch thuộc loại ‘thường trú Hải Phòng nguyên quán Thanh Hóa’..

“Không một sự kết hợp nào hoàn hảo hơn!”

“Ông chắc không biết dân gian chúng tôi có câu“Dân Thanh Hóa ăn rau má phá đường tàu, gái Thanh Hóa như khóa Vi-rô”. 

“Khóa Vi-rô sản xuất thời bao cấp, chìa nào tra vào cũng mở được.” 

“Nói đùa với giáo sư thôi. Bộ đội chúng tôi ngày xưa hay đặt chuyện tếu táo cho vui ấy mà. Ý là các cô Thanh Hóa tình cảm bạo liệt lắm.”

“Hải Phòng thì bị tiếng là chốn của dân tứ xứ bợm bãi, sẵn sàng đâm chém bắn giết để có tiền.” 

“Thanh Hóa được huấn luyện ở Hải Phòng thì giáo sư chỉ có nước bị luộc chín.” 

Ba ông khách ăn, uống, hút, nói, cười khùng khục. Vị giáo sư tiến sĩ cảm thấy họ đang áp đảo, dồn ép ông. Lời lẽ tranh luận của họ trở nên giễu cợt, công kích, không còn tôn trọng nể nang ông như lúc đầu nữa. Ông chợt nghe đau buốt trong đầu, hai bên thái dương giật giật. Mùi rượu và khói thuốc trong phòng khiến ông buồn nôn. Hình ảnh người thiếu phụ với thùng đĩa CD hiện lên. Nghiêng ngả. Đung đưa.

“Ông chắc còn hăng chuyện đó lắm phải không? Nói thật, còn máu lấy vợ thì tôi sẽ tìm cho một bà tương xứng hơn, ít nhất cũng có chút chữ nghĩa, xi lô xi la mấy câu tiếng Anh nữa chứ. Chả nhẽ lúc nào cũng phải kè kè quyển tự điển hoặc có sẵn người thông dịch à.”

“Bà này không chừng xuất thân gái điếm một thời, bây giờ về vườn, không cạnh tranh nổi với gái tơ nên phải đi bán dạo.” 

“Phụ nữ nông thôn truyền thống đâu có bạo như vậy. Mới gặp ông, tiếng Anh không biết mà dám thuê tắc xi đưa ông xuống bãi biển Đồ Sơn. Tôi ngờ lắm.” 

“Ông tin những điều bà ấy kể sao? Tuổi 50 mà bảo không chồng con. Ông phải về tận quê bà ấy mà điều tra gia cảnh.” 

“Hê hê…Ông sao dễ tin. Thảo nào dân da trắng các ông hay bị dân chúng tôi gọi là bọn Gà Tây.” 

“Mẹ kiếp, các lão nông dân Đại Hàn, Đài Loan bảy tám mươi đui mù sứt mẻ mất có vài trăm đô la sang đây cuỗm được những nàng trinh nữ mười tám đôi mươi đem về phục vụ, giáo sư đây phải trên cơ bọn chúng chứ…” 

 Nhà thơ nốc cạn ly rượu trong tay, mắt long lên đỏ ngầu, khích anh nhà báo gọi thêm chai X.O nữa, rồi quay sang vỗ vỗ vào vai ông, tiếp tục giọng lè nhè:

“À mà ông năm nay bao nhiêu rồi nhỉ, coi bộ ông chuộng tuýp lao động dân dã, tôi có cô cháu họ ở Nghệ An… Ơ này, ông làm sao thế…”

Vị giáo sư tiến sĩ lảo đảo bật dậy lao vào toa-lét. Toàn bộ thức ăn đồ uống trong bụng ộc mửa ra. Nước mắt ông giàn giụa. Trái tim họ đâu? Tình người họ đâu?  Ông và nàng đến với nhau có gì là phi pháp, phi đạo đức? Những tư vấn ác mồm độc địa ấy, ông không cần. Ông thách mọi người. Ai có thể ngăn cấm tình cảm ông và nàng?

 

######

 

“Mà giả sử nàng là một Maria Mađalêna thì đã sao? Đừng bỏ cuộc. Đừng trì hoãn. Hãy đón nhận nàng. Hãy cứu vớt linh hồn người đàn bà đáng thương ấy. Chúa Giê-su đã chẳng tuyên bố những cô gái điếm sẽ vào Thiên Đàng trước kẻ khác sao?”

Bà bạn đạo Cơ đốc giáo ở Canada viết trong email cho ông. Bà nói rằng sau hơn chục năm làm cho một chương trình giúp các cô gái điếm xây dựng cuộc sống mới, bà khám phá rằng đây là những con người lương thiện có tình người hơn cả. Bà chúc mừng ông, bảo cuộc gặp gỡ của ông với người thiếu phụ biết đâu do ý Chúa.

Tự lâu rồi ông không còn tin Chúa. Nhưng ý kiến khích lệ của bà có ý nghĩa biết bao với ông lúc này. Ông phấn chấn hẳn, lòng bỗng chốc mở rộng ra ngời ngợi. Một vị anh hùng. Một bậc ân nhân. Sứ mệnh cao cả ông đang dũng cảm gánh vác. Cái đích của cuộc hành trình cả đời ông ngược xuôi mỏi mệt lết lê tìm kiếm. Ông xúc động giở lại tập thơ của thi hào Rumi ra đọc. Chỗ nào cũng thấy thấp thoáng những điều liên quan tới mình. Ông như đang tắm mình trong một trận mưa xuân, sau bao nhiêu hỗn độn giông bão. Đích thực đây là tình yêu. Thứ tình yêu thiêng liêng ông nghĩ những kẻ dung tục thấp tầm như anh chàng nhà báo, gã Việt kiều, và lão nhà thơ ấy còn lâu mới thấu hiểu. Tình yêu đến với ông hết sức tự nhiên, không có sự chuẩn bị. (Ông đâu có ý định đến Việt Nam để tìm nó!) Nó không công bố khoe khoang. Không đánh bóng. Nó hồn nhiên xộc xệch đến. Người đời phê phán, gièm pha, đàm tiếu, gọi nó đủ thứ tên, nào là không phù hợp, không bình đẳng. Nó cứ hiên ngang vượt qua mọi kỳ thị, mọi khác biệt, đánh đổ những ô dù đạo đức. Chẳng phải ông bỗng đâu tìm thấy con chim tình yêu từ bầu trời trong cơn giông đang chao liệng tìm nơi trú ẩn? Và chẳng phải ông đang tuân phục theo kết luận của Rumi sao?

Khi đại dương đến với bạn như một người yêu,

Hãy kết hôn ngay lập tức, nhanh lên,

Vì Thương đế!

            Đừng trì hoãn!

            Tồn tại chẳng có món quà nào hơn thế

            Dù kiếm tìm cách mấy

            Cũng chẳng thể nào có được

Một con chim ưng hoàn hảo, chẳng vì lý do gì,

đã đậu lên vai bạn,

và trở thành của bạn.

Giây phút này đây nàng đang trong vòng tay ông, ngước nhìn ông như vị cứu tinh. Con chim ẩm ướt yếu đuối run rẩy. Một nửa xương thịt ông, linh hồn ông. Nàng sẽ không rời ông, ông biết. Nàng gọi ông là ân nhân, là tặng vật Thượng Đế ban phát cho nàng.

Làm sao ông có thể giải bày cho mọi nguời hiểu?

Tất cả từ đôi mắt ấy. Ngay khoảnh khắc nó dọi vào ông, cái gì tựa như niềm hạnh phúc xen lẫn đớn đau dâng trào trong huyết quản ông. Ông cảm giác bị thôi miên, rơi vào cõi tiềm thức xa xăm nào.

Trong một quán nước vắng khách gần nhà ga. Bấy giờ gần trưa. Ông mới đáp tàu hỏa từ Hà Nội xuống. Ông nhớ rõ lúc nàng tiến đến chỗ ông với cái thùng nhựa đầy ắp đĩa CD khệ nệ cắp ngang hông. Chiếc nón lá che khuất mái tóc và khuôn mặt. Nàng lẳng lặng đặt cái thùng xuống cạnh chân ông, ngồi lục bới một lúc rồi ngước lên, nhoẻn miệng cười. Nàng chìa trước mặt ông một chiếc đĩa có hình ảnh lõa lồ của những cô gái tóc vàng với tựa đề tiếng Anh tục tĩu. Bàn tay kia đưa ba ngón lên, xong chụm vòng ngón tay cái và ngón trỏ lại thành con số zero. Ba chục ngàn đồng. Ông xua tay lắc đầu. Hơi thất vọng, nhưng nàng nhanh chóng lôi ra hai CD khác. Các cô gái khỏa thân Á Đông. Lần này gương mặt nàng đắc thắng như bắt trúng ý một ông khách Tây. Nàng giơ bốn ngón tay, thêm một dấu hiệu zero, ông hiểu mua hai đĩa thì bốn chục ngàn. “No! I say no!” ông buột miệng giận dữ. Nàng khựng lại, ngơ ngác nhìn ông. Chưa khi nào trong đời ông chạm phải ánh mắt lạ lùng ấy. Tự dưng ông ân hận muốn khóc vì câu nạt nộ của mình. Một chàng trai trông điệu bộ như là sinh viên nãy giờ uống cà phê một mình ở bàn bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Ông coi chừng bị lừa. Một đĩa có năm ngàn thôi. Đĩa lậu mà!” anh ta nói bằng tiếng Anh ngọng nghịu, chắp víu, rồi quay sang nàng. Hai bên đối đáp. Tất nhiên ông không hiểu gì. Anh ta bỗng cười bảo ông: “Bà ấy nói tưởng ông Tây nào đến Việt Nam cũng khoái mấy thứ đó. Để xin lỗi, bà muốn biếu ông một đĩa nhạc dân ca Bắc bộ làm kỷ niệm”. Ông bất ngờ chưa biết nói sao, thì nàng khoanh vòng ngón tay cái và ngón trỏ lại. Anh thanh niên vui vẻ giải thích: “Quà tặng. Không lấy tiền.”

Nàng đã bước vào đời ông như thế.

Ngay hôm ấy, ông hũy bỏ kế hoạch đi Đà Nẵng và Nha Trang rồi bay vào Nam thăm các giáo viên ông quen trong đợt dạy tình nguyện lần trước. Ông muốn dành trọn thời gian ngắn ngủi còn lại ở Việt Nam với nàng. Bất chấp cú điện thoại của cô sinh viên cũ với những lời cảnh báo, ông quyết định ở lại Hải Phòng tuần lễ cuối trước khi về lại Canada.

Cuốn tự điển bỏ túi có phần đàm thoại mà người bạn chuyên gia ngôn ngữ của ông đánh giá là thứ hàng kinh doanh thấp kém trí tuệ ngờ đâu cũng hữu ích trong cảnh ngộ của ông và nàng. Nàng hay đưa tay chỉ vào những câu làm tan chảy trái tim ông như  I miss you, I couldn’t sleep last night, We’re great together, I’ll love you forever, I’ll take care of you for the rest of my life.  Lúc nào không tìm ra câu có sẵn, ông và nàng lại dọ dẫm từng trang tìm kiếm những từ riêng lẻ lắp ráp lại. Có khi mất mấy phút mới trao đổi được một ý đơn giản. Nhưng có sao, sự bất tiện ấy không mảy may tác động đến tình cảm giữa hai người. Ngược lại, nó dường như khiến ông mê đắm nàng hơn. Ông tự nhủ: những điều sâu thẳm nhất của tâm hồn thường không cần thể hiện bằng lời. Tuy vậy, khi cảm xúc trào dâng, ông lại đọc thơ cho nàng nghe. Lúc thì những vần thơ Rumi, lúc thì những bài thơ ông viết vào những đêm không ngủ hoặc những lúc chờ nàng. Biết nàng không hiểu gì, ông vẫn say sưa đọc. Ông định bụng trước khi rời Việt Nam sẽ nhờ người chuyển ngữ cho nàng bài thơ ông viết về những ngón chân của nàng.

Trên căn gác thuê chật hẹp ảm nồng hơi khói từ gian bếp bên dưới, ông nhắm mắt nằm yên lắng nghe sự động chạm của cơ thể hai người. Những ngón chân nhỏ, ráp, sần sùi và lấm đất của nàng lần mò như những càng cua quặp vào bắp vế rồi lướt lên đùi ông, âu yếm ngắt véo ông một cách man dại. Những ngón chân tinh tế nồng nàn như thân thuộc da thịt ông từ kiếp nào, nhận biết nó, và mạnh bạo riết chặt lấy nó cho đến khi thân thể ông tan vào hư không. Những ngón chân ấy đã níu giữ được trái tim và linh hồn ông.  Người mà nàng không chút dè dặt gọi là chồng.

Ông đọc gì nàng cũng lặng thinh nghe, mắt nhìn ông âu yếm nể phục, miệng cười khích lệ. Bên nàng ông cảm giác bình yên như thể không gì trên thế gian này hệ trọng hơn cái khoảnh khắc hai người đang bên nhau. Thân thể mảnh dẻ nhưng rực lửa của nàng chẳng do dự quấn lấy người ông. Cõi hoan lạc mới mẻ ông chưa từng tận hưởng trong đời. Ông thấy mình giống một cậu bé khờ khạo được nàng dẫn dìu, kiên nhẫn, tận tụy, chu đáo. Đôi khi giữa giây phút lịm say ân ái, ông bất thần hốt hoảng . Đây có phải là điều mình đang tìm kiếm? Cái mà đáng lẽ ông, một người tự coi như đã trưởng thành về mặt tâm linh, phải vượt cao hơn từ nhiều năm trước đây rồi. Ông lúng túng tự vấn rồi cố lờ đi. Dẫu sao nếm được vị ngọt của tình yêu, đối với người đàn ông tuổi này, vẫn là một thứ yến tiệc của thần linh. Ông xấu hổ tự nhận. Và ngay cả với sự hạn chế thể lực, ông vẫn có thể nhấp được một ly cực lạc, nhấm nháp nó một cách kiên nhẫn và gần như trọn vẹn, trong lúc nhận biết được khiếm khuyết của mình, tha thứ cho mình, mà không phải hổ thẹn hay ân hận, và tất cả diễn ra trong sự giao lưu với một phụ nữ nồng nhiệt giản đơn và dường như đầy cảm thông hiểu biết. Thú vị biết bao khi người ta có thể thưởng thức tình yêu trong sự giản đơn như thế. Không cần thử thách trí tuệ, không cần bất cứ điều gì cao siêu, phù phiếm, hay thừa thãi. Ông thường say sưa ngắm nhìn nét đẹp thôn dã toát ra từ gương mặt không trang điểm và mái tóc điểm bạc của nàng. Nàng mộc mạc, thẳng thắn, rộng mở, không e dè, không điệu bộ, và rất mực chăm chút, vâng phục ông. Không như bà vợ thạc sĩ trước đây sẵn sàng tranh luận tay đôi chẳng chút nể nang nhường nhịn. Bà nấu cơm là ông phải rửa chén, bà giặt quần áo là ông phải lau nhà. Đến bữa mạnh ai nấy ăn, ông ăn ít hay nhiều bà không quan tâm. Còn nàng, người đàn bà quê mùa, tẩn mẩn gỡ từng miếng xương cá, gắp thức ăn vào bát ép ông ăn, lo cho ông miếng ăn giấc ngủ. Nàng chẳng ham đi thăm đảo Cát Bà, vịnh Hạ Long, hay núi Sa Pa. Âm nhạc, phim ảnh, thể thao với nàng cũng là những thứ vô bổ tốn kém. Nàng chỉ muốn dành thời gian riêng tư với ông ở những nơi không bị ai dòm ngó, quấy rầy, hay xúc phạm.  Ông định đưa nàng về nghỉ ở khách sạn nhưng nhân viên bảo vệ đòi phải có giấy kết hôn. Thế là mỗi lúc gặp nhau hai người chỉ quanh quẩn chuyện ăn trưa, uống trà, và mua sắm. Ông sung sướng được làm những việc cụ thể giúp cho cuộc sống nàng dễ dàng hơn. Ông sắm cho nàng chiếc xe đạp để nàng khỏi phải cắp chiếc thùng CD nặng bên hông, cái điện thoại cầm tay, cặp kính mát, cái đồng hồ, mấy bộ quần áo, lọ thuốc giảm đau. Toàn chuyện vặt, thế mà nàng luôn nhìn ông với ánh mắt hàm ơn.

Suốt tuần lễ có nàng, ông như được lột xác, hóa thân thành một con người khác, sống trong một thế giới khác. Mấy chục năm qua khi càng có tuổi ông càng trở nên hoang mang ngờ vực cuộc sống hiện tại của mình. Ông có tất cả những điều bao người đang tìm kiếm: danh vọng và phương tiện vật chất, nhưng lại đầy ắp nỗi lo âu và tự ám ảnh bởi một tâm trạng cô đơn, u uất, và trống rỗng. Mục đích và lẽ sống của ông trên thế gian là gì? Ông cứ hỏi. Ông thèm khát tình yêu, không phải thứ tình yêu xác thịt trần tục, mà một tình yêu theo nghĩa rộng lớn giữa con người với con người, giữa con người với vũ trụ. Ông hay nghĩ đến thằng con trai duy nhất sống trong cùng thành phố với ông. Cách độ nửa tiếng lái xe mà có khi mấy tháng liền không nghe tăm hơi nó.  Ngay cả sinh nhật ông, hay ngày Father’s Day, nó còn không buồn nhớ tới. Mỗi khi nó điện thoại ông biết không mượn tiền thì cũng nhờ trông cháu. Ông cũng hay nghĩ đến căn bệnh “bận rộn” của người Tây phương. Cũng như bao người chung quanh, cả đời ông lúc nào cũng tất bật. Toàn bộ thời gian sử dụng cho công việc, trở thành một con người “nghiện việc”, để thu thập công danh và của cải, trong lúc niềm tin vào một thực tế cao hơn của đời sống tinh thần và sự nối kết của bản thân mình với mạng lưới của cuộc sống thì bị nhạt nhòa đi. Rồi cũng như họ, khi đời sống và tất cả những gì gắn với nó được xem như một thứ để chiếm hữu và tiêu thụ không mang đến hạnh phúc và bình ổn thì lại khắc khoải đi tìm những lời khuyên, những giải đáp cho vấn đề tâm linh. Trên hành trình tìm kiếm sự an thân trong một thế giới đầy bất trắc, ông đã trải qua bao phương thức khác nhau, hướng về sự khôn ngoan thông thái của đông phương, nhưng cảm giác toàn vẹn, bằng lòng với đời sống thế nào đó vẫn né tránh ông. Ông không với tới được. Yoga, tọa thiền, thực hành asana, ăn chay, thậm chí hai năm gia nhập một thiền viện trong một khu rừng u tịch Ấn Độ sống khổ hạnh như một sannyasi, từ bỏ cuộc sống vật chất cùng với những hoạt động và ý nghĩ phàm tục. Tất cả vẫn không làm ông thoát khỏi trạng thái bối rối lo âu không thỏa mãn. Cho đến khi gặp nàng. Quả như một giấc mơ. Nàng đã mang lại cho ông sự tươi mới, sự hồi sinh, sự no đủ và trọn vẹn của cuộc sống. Ông cứ đinh ninh mình đã đến đích cuộc hành trình.

 

######

 

Ông rời khách sạn, lang thang trên đường phố. Một thứ tâm trạng vừa bất an vừa rỗng không mới tuần qua ông tưởng đã tan biến nay bỗng ùa trở lại. Ông không có ý định đi đâu làm gì sáng nay. Vài tiếng đồng hồ nữa ông sẽ về lại Canada. Những bước chân vô định đưa ông tới góc đường gần quầy bán trái cây nơi người thiếu phụ mỗi sáng đứng chờ. Ông thẫn thờ dừng lại. Cô gái bán hàng từ xa nở nụ cười, giơ tay vẫy chào ông. Không biết cô có ngạc nhiên thấy ông một mình. Ông nhớ khi cô chèo kéo ông mua nải chuối cau hay mấy quả hồng nàng hay chen vào mặc cả sợ ông bị lừa. Ông nhớ mỗi khi băng qua đường nàng hay mỉm cười đầy tự tin nắm tay ông luồn lách giữa những dòng xe. Cảm giác được nàng chở che bảo vệ đã làm ông ấm áp biết bao.

Một chiếc Suzuki hai thì nổ um khói từ bên kia đường băng sang tiến đến chỗ ông đứng rồi phanh lại. Hello mister. Chàng thanh niên trên chiếc xe vẫn để nổ máy nheo mắt gào lên với ông, kèm theo nụ cười kết thân: Boom boom. Okay. Fucking? Ông sượng trân lắc đầu. Beatiful girl. Ten dollars. Okay? Gương mặt khá ngầu với những vệt tóc hoe đỏ của chàng trai khiến ông hoảng sợ và bỗng thấy cần sự bảo vệ của nàng hơn bao giờ. Ông lắc đầu nhìn qua hướng khác. Người đàn ông trẻ cứ oang oang nài nỉ: Mister… Ten dollars. I help. Fucking boom boom. Girl beautiful number one… Anh ta nhì nhằng một tràng nữa nhưng ông không nghe ra. No. Thank you. Ông lịch sự đáp lại rồi hối hả lao về phía trước như chạy. Người thanh niên rà xe lẽo đẽo theo ông nằn nì một đoạn nữa rồi mới bỏ cuộc. “Tây ba-lô. Tây chíp”, anh ta gào vào mặt ông trước khi phóng đi cùng với tiếng rú điên cuồng của động cơ. Ông hoàn hồn dừng lại thở.  Từ trong một hiệu cắt tóc-mát xa, ba cô gái đồng phục áo đầm trắng túa ra vây lấy ông. Cô nào cô nấy nhìn non nớt như nữ sinh trung học, trang điểm kỹ lưỡng, ngực đùi phô ra. Good morning, sir. You want massage? Một cô hỏi bằng tiếng Anh. Thưa không. Xin cảm ơn. Ông đáp lại bằng tiếng Việt. Các cô bất ngờ nhưng thích thú cười vang. Tiếp theo là một loạt câu hỏi như thực tập tiếng Anh với một người nước ngoài mà ông nghe nhẵn từ khi đến Việt Nam: “What’s your name?”,Where are you from?”, “How old are you?”, “Do you like Vietnam?” “Ông muốn massage không?” Một cô ưỡn ẹo đến sát bên ông lặp lại câu hỏi. “Ông hãy thử đi. Dịch vụ đặc biệt từ A đến Z. Bảo đảm ông sẽ mê.” Cô nói tiếng Anh điệu đà, mắt môi tình tứ với ông.  Ông lại lắc đầu. “Vậy thì ông tìm gì?” Cô cau mày làm điệu, giọng không giấu vẻ thất vọng.

Vậy thì ông tìm gì? Trên đường về lại khách sạn, ông cũng tự hỏi. Nhất định cái ông tìm không phải là một sự chà xát, đấm bóp cơ thể, mà là sự can đảm và sự bình yên trong tâm hồn. Nó đang ở đâu? Chẳng phải ông đã tìm thấy nó suốt tuần qua? Trên mảnh đất này. Từ nơi người thiếu phụ. Lần cuối cùng ông còn nhìn thấy nó là khi ông đuổi bắt và vật lộn với nó ở tiệm kim hoàn chiều hôm qua nơi nàng hẹn gặp ông.  Nàng xuất hiện cùng với một cô thông dịch viên làm cho một dịch vụ tư nhân lo hồ sơ xuất cảnh.  Nàng muốn truyền đạt những điều cần thiết với ông trước khi ông trở về Canada. Đầu tiên là chuyện chiếc nhẫn. Vật giao ước. Truyền thống của người Việt chúng tôi. Lẽ ra ông phải mua cho bà ấy trước khi hai người ăn ở với nhau. Không có nhẫn làm sao bà ấy ăn nói với mọi người? “Đúng là đồ dại, đến tuổi ấy còn bị lão gà Tây bịp, giờ nó biến về nước, hòa cả làng,” Người ta sẽ chế nhạo bà. Chiếc nhẫn làm bằng chứng cho tư cách của ông, cho tình yêu chân thành của ông, để bảo toàn danh dự cho bà ấy. Thế thôi, bà không cần gì nữa. Cô thông ngôn giải thích với ông ngay trước cửa tiệm vàng. Thứ đến là việc bảo lãnh. Vì quá yêu ông, phần sợ ông không chấp nhận, phần không biết tiếng, nên bà ấy đã không giải thích rõ hết hoàn cảnh của mình. Sự thật là bà có hai con gái đang ở với bà ngoại ở Thanh Hóa, đứa 15, đứa 13. Bà muốn ông ghép chúng vào luôn hồ sơ để đi cùng với bà. Đây là tên tuổi, ngày tháng năm sinh chúng nó. Còn một việc nữa cũng có chút rắc rối nhưng không sao, với tình yêu cao thượng và sự rộng lượng của ông, có thể vượt qua được. Người chồng tuy đã bỏ mẹ con bà hơn chục năm nay, nhưng không chịu ký giấy ly dị nếu không được trả hai ngàn đô la. Khốn nạn! Hắn biết bà lấy chồng Tây nên gây khó. Cô thông ngôn nói giọng đầy cảm thông trong lúc nàng đứng bên cạnh chặm nước mắt. Bà nói bà ước có thể trốn đi nơi nào khác vì ở đây ai cũng biết chuyện bà quan hệ với ông, giờ ông về nước, người ta mặc sức giễu bà. Bà sợ rằng sẽ đau ốm và chết vì mỏi mòn thương nhớ, chờ đợi ngày gặp lại ông. Ông là niềm hy vọng cuối cùng của cuộc đời bà. Cuối cùng, tôi nhắc ông từ nay mỗi tháng phải gửi một số tiên cấp dưỡng về cho bà và hai đứa nhỏ để thuận lợi cho việc xét duyệt hồ sơ. Ông đừng lo, tôi có người bạn thân làm ở Đại sứ quán, đường dây an toàn, tốt lắm.

Sự can đảm và sự yên ổn trong tâm hồn ông chợt biến dạng.

Có phải nó biến đi vào khoảnh khắc nàng bắt đầu mê mải săm soi hàng loạt món trang sức bên cạnh chiếc nhẫn đính hạt kim cương nàng yêu cầu trước đó? Ông bàng hoàng nhìn thấy nét đam mê ngời ngợi tỏa ra trong đôi mắt thường ủ rủ cam chịu của nàng. Đôi hoa tai này, bố Canada tặng cho con bé Tơ. Cái lắc này, bố Canada tặng cho con bé Lụa, chắc vừa tay nó. Sợi dây chuyền có mặt Phật Bà Quan Âm thì cho bà ngoại, quà của ông rể Tây biếu cho cụ. Đôi hoa tai kiểu Hàn Quốc đang thời trang, sang lắm. Bà đeo thử coi. Sợi dây chuyền cùng bộ này nữa. Thế! Ai lại chồng giáo sư tiến sĩ ngoại quốc mà trên người trống trơn không một phân vàng. Cô thông dịch viên tíu tít giúp nàng chọn lựa nữ trang cùng lúc không quên làm nhiệm vụ phiên dịch cho ông. Tiếng điện thoại reng trong túi xách cô. Cô bắt máy, trả lời ngắn gọn, rồi nhìn ông, mỉm cười kiểu cách: Thành thật xin lỗi ông, tôi có một khách hàng nữa đang chờ. Tiền lệ phí cho dịch vụ thông dịch hôm nay là 100 đô Mỹ. Nhưng ông có thể trả bằng tiền Canada. Tôi chịu thiệt chút cũng không sao. Sau này còn gặp bà nhà điền giúp giấy tờ. Vừa lúc, người chủ tiệm kim hoàn đặt vào tay ông miếng giấy liệt kê giá thành các món nữ trang nàng chọn mua. Những con số như đang hé cười trước gương mặt thộn ra của ông. Ông mất cả trí cả hồn khi nàng vẫy tay tạm biệt ông. Đôi mắt ngấn lệ nhưng rạng ngời hy vọng và hạnh phúc.  Mãi đến lúc đó ông mới nhận ra ông và nàng hai sinh linh từ hai nửa bán cầu đến với nhau, thu hút nhau vì những lý do thật khác biệt. Cô thông dịch viên cho ông biết nàng sẽ đáp tàu về quê đêm nay để thăm gia đình và ở lại làm hộ chiếu. Cô còn nồng nhiệt bắt tay chúc ông một cuộc hành trình về lại Canada tốt đẹp, và mong gặp lại ông ở Việt Nam sớm. Tối đó, ông thanh toán tiền khách sạn. Mắt ông lại chao đảo. Có cả khoản chi phí hai chai rượu XO, bao thuốc Dunhill, và mấy đĩa hải sản ba vị khách hào phóng gọi trong phòng ông đêm nào.  Ông không khỏi hồi tưởng lại bữa ở Hà Nội, gã tài xế tắc xi xuất hiện làm quen khi ông từ quầy thu đổi ngoại tệ bước ra. Trên đường chở ông đi thăm lăng Hồ Chí Minh, thế quái nào hắn tài tình nẫng trọn số tiền hơn chục triệu ông đã bỏ vào túi xách tay và gài dây kéo hẳn hoi. Ông cảm giác mình đang bị mọi người nhấm nháp đến tơi tả, xương thịt nát nhừ đi.

Nó đang ở đâu? Sự can đảm và sự bình yên trong tâm hồn? Ông ngỡ đã tìm thấy nhưng rồi lại để lạc nó nơi nào. Có thể nào nó lẫn trong chiếc mũ, cặp kính, hay chùm chìa khóa phòng khách sạn của ông? Ông đã viết trong bài thơ đêm qua, và khóc rưng rức.

“Hello, hello, good morning!” Ông giật mình. Một đám trẻ con đang chơi đá banh bên đường réo lên với ông. Ông nhớ ra hôm nay chủ nhật chúng không đến trường.  Ông cũng chào “hello” và vẫy tay lại. Những ánh mắt ngây thơ đổ xô quan sát ông, tò mò nhưng thân thiện. Một cậu bé dạn dĩ nắm lấy tay ông líu lo gì đó bằng tiếng Việt. Rồi cả bọn xông tới tranh nhau níu tay ông, sờ áo ông, như thể ông mới đến từ hành tinh nào. Chúng cứ hò reo mỗi từ “hello good morning” rồi cười khúc khích khi nghe ông đáp lại. Chúng hồn nhiên đón nhận ông. Ông nhìn khuôn mặt tròn rám nâu của thằng bé đang trì kéo tay ông.  Có lẽ nó bằng tuổi thằng cháu nội ông ở Canada. Tâm trạng sợ hãi, căng thẳng, và trống rỗng bất chợt tan biến. Trong một thoáng, ông tưởng ông đã tình cờ nhìn thấy cái ông để mất, lúc không có ý định kiếm tìm.

 

Mexico, tháng tư 2010

 

White Turkey Dinner

 

 

 

 

What did you say, professor?Selling CDs on the street? My God! How can you trust a street peddler? For trash like her, getting a white man is just like catching a fat sucker… She’s hooked you like a fish. Believe me! Love? No such thing! You’re so gullible. All she can see is a wallet of a naïve white tourist. Nothing more. She’ll probably want you to carry her to Canada in your backpack… It’s crazy to get involved with people like that…

The professor with a Ph.D. was stunned. He could feel needles in his ear as he listened to the stream of strange and viperous words. The voice of the girl on the other end of line got harsher as the words kept rolling off her tongue leaving him with no reply.

He had phoned his former university student from a hotel in a port city in Vietnam where she had been born. It was a warm sunny morning at the end of autumn. On the other side of the Pacific Ocean she lived in his own home city where the first snowflakes of late fall were starting to appear on the ground. Where was the English voice with a Vietnamese accent that used to be so musical and lovely to his ear? It’s true that behind the lovely tones of a gentle woman’s voice you could find thorns that almost never saw the light of day. Every time he touched them, he was dismayed as though he had discovered a new and bitter truth. He had lost the perfect image of the sweet and gentle Vietnamese girl, an image he had admired from the year she appeared as a visa student in his third year sociology class. Compared to the Canadian students in the class, she stood out as the most polite, the humblest and the most serious student he had ever met. After he retired, she would still send him e-mails and stop to visit with him on the day before Christmas, at New Year’s Day, and at Easter to bring him Vietnamese food, flowers and other gifts. She explained how important it was in her country to respect teachers and professors. He regretted very much that such an idea completely lacking in his own culture. Because of her he had decided to join the volunteer group to go to Vietnam to teach English that summer. And five years later he had returned to this land without expecting that he would meet a person to share the final years of his life.

His mind was obsessed thinking about the woman he had just met, her thin, frail shape and her angelic face. Just like so many of the Vietnamese women working in the fields beside the road. She was weighed down by a large plastic box full of CDs that she carried on her left hip. Her sad eyes overflowed with curiosity and affection. When she spoke, he could hear the low sad tones of her melodious voice as though she was singing a distant lullaby in her mind. He would have given his left hand to be able to understand the words that flowed from those lips that had never known artificial color or lipstick. No. She was an exceptional woman, completely different from anyone he had seen before. He had no category to place her in. He could not imagine her as one of the problematic women that he always met. Of that he was sure.

Professor, you are stepping into the land of Vietnamese mafia. I’m not kidding.” The student’s voice, sharper and sharper, rang in his ears. You have to be careful, she told him. Even the police here in Canada are familiar with the name of that place. You don’t pay attention to the news so you don’t know about them growing weed, selling drugs, laundering money or taking revenge from one gang to the other…  Where could you find a city such as Toronto, Vancouver, Montréal that does not have a gang with a background or connections in Haiphong? This woman is probably no different otherwise she couldn’t survive as a street peddler.  

He nodded ‘yes’ at the telephone in spite of the annoyance and disapproval in his heart. Why was she lecturing him? She reminded him of his ex-wife. A vicious control freak. Their marriage had survived almost half a century before she left him to be by himself just when he decided to retire.

Run away! They’ll harass you and take advantage of you.” The student was still deeply immersed in her lecture mode. Enough! He impolitely hung up. His life as usual was the negative reality that happened while he was doing something else. A long and wasted evening! He had thought the student would be happy that he had met such an interesting woman. He wanted to be an interpreter for him to make arrangements and bridge both the language and cultural differences. He resolved this time to take serious courses on the Vietnamese language on his return to Canada. At the present moment he only knew some very basic phrases which he often had to repeat in many ways, bending his tongue and lips to finally try to make himself understood. The woman’s English, in the same way, was hopeless. She knew how to say only five things: “Hello”, “How are you”, “Thank you”, “Sorry”,  and “Goodbye” . But he assumed that he would not have to worry if the student agreed to help him. She could have talked to the woman on the phone and explained what his heart needed to say to her. He wanted to visit her elderly mother in Thanh Hóa, the idyllic village where she had once lived. Rice paddies surrounded by the blue-tinged limestone rocks and a mountain. He wanted to propose to her and tell her how much he desired her daily presence in his life. But the girl didn’t want to understand anything at all. She kept brushing him off.

 

############

 

The owner of a coffee shop said to him: “Watch out. You don’t know anything about this woman.

The English teacher at a high school said to him: “Selling lottery tickets and CDs is only a disguise. That kind of a woman only wants to find men.”

The girl working at the museum said to him: “There are tons of decent women here. Why get involved with garbage like that?”

The retired civil servant said to him: “Be careful! There are traps everywhere.”

The professor was nonplussed by all of these negative comments. Everyone he talked to said that he should back off. Even the reporter who stayed at the same hotel asked him: “What do you know about this woman?”after hearing the front desk staff say she   saw the woman waiting for him on the other side of the street and watched the two of them get into a taxi. The same night, the reporter asked two friends to come to the hotel and tell the professor to be careful. One of them was a famous Vietnamese poet. The other was a ‘Viet Kieu’ – a Vietnamese person living abroad.

The conversation took place in the professor’s room. He was going to make tea but everyone stopped him. The reporter asked a hotel staff to bring in a bottle of Hennessy XO, a package of Dunhill and a large platter of grilled shrimp and squid. The professor was not in the habit of drinking, but three guests insisted that they clink their glasses together and drink a toast.  After that, they ate and drank as they discussed in very surgical terms his relationship with the street vendor.

Listen to us. How can you understand the Vietnamese people as well as we do?”

A Vietnamese woman is treasured by you Westerners but all women are not created equal. You have to be on your toes. Myself, I went back to Vietnam twice to get married. Both times, when the woman arrived in Canada, she went off with another man.”

Why don’t you look for a Vietnamese woman over there? There’s lots of choice. Many Viet Kieu women would love to marry a Western professor. It’s more complicated to marry a woman here and take her to Canada. The sponsorship is slow and expensive. And then in Canada she’ll have to learn to live in a new environment.”

What does she have that makes you love her? Please don’t be upset with me if I say these things. She’s a hick from the country. Look at the way she dresses. She’s very ordinary looking, has only a grade 4 education and zero English. Not to forget the extreme cultural differences.”

No. It’ll never work.”

What does she know about you that she promises to love you and take care of you. You can’t believe her.”

If I was her, I’d hold on to you as well – for two reasons. One, money, two, the chance to live abroad.”

Professor, can I ask you to stop dreaming. And that’s my sincere advice.” 

“Let’s see. She’s from Thanh Hoa and has worked in Hai Phong for twenty years. She’s a Hai Phong resident but she’s originally from Thanh Hoa! No combination could be more perfect.”

You don’t know that we have a proverb here in Vietnam. “Thanh Hoa women are like Vi-ro locks.”

Vi-ro locks were from in the time of subsidized systems. Any key put into it will make it open.”

Just joking, Professor. We spent time in the Viet Cong army and we used to make things up just for fun. We mean that Thanh Hoa women are very aggressive in expressing their feelings.”

Hai Phong has the reputation of being the place where lawless people come from all over. They will do anything for money, cheat, steal or even kill.”

A Thanh Hoa person trained in Hai Phong – your goose is cooked!”

The three guests ate, drank, smoked, talked and laughed all night. The professor felt that they had him in a corner. Their arguments were more and more exaggerated and condescending. They no longer respected him as they had at first. Suddenly he felt a terrible headache. His temples throbbed and his head was splitting. The smell of alcohol and smoke in the room made him want to vomit. The image of the woman swaying back and forth under the weight of her CD box was all that kept him sane.

Professor, you must still like a bit on the side! Honestly, if you really want a wife, I’ll find you a more suitable one. At least she’ll be educated. She’ll be able to talk to you for a while in English and she’ll make you a good bowl of “phở”. You won’t have to carry a dictionary all day or have an interpreter beside your bed all night.

This Thanh Hoa woman must have been a really good prostitute and is now retired. She can’t compete with the young girls so she has to sell CDs on the side.”

A traditional woman from the country is not that bold. She just met you and doesn’t know English and she would dare to get a taxi and take you down to the Do Son beach. I’d be suspicious of that.”

Do you believe all the things she’s telling you? She says she’s fifty years old and has no husband and no kids. Give me a break! You should go to her home town and find out the truth.

Whoa! You’re so gullible. No wonder we call you white people ‘Turkeys’.”

What a crock! If the dirty old men from Korea or Taiwan just have to put out a few hundred dollars and get an 18 year-old virgin in Vietnam to become a slave back home, you as a professor can do better than that.”

The poet finished the drink in his hand. His reddish eyes were shining as he asked the reporter to order another bottle of XO. He turned to the professor and tapped on his shoulder as he continued with his slurred voice.  “Hey. Professor. How old are you now? You seem to prefer the working type of woman. I have a niece in Nghe An. And she’s still a virgin… Are you okay? What’s the matter?”

The professor got his legs under himself and struggled to his feet. He hurried to the bathroom where he doubled up in pain, retching into the toilet bowl. Tears ran down his cheeks. Have they no heart? Have they no feelings? He and the woman coming together. Did that hurt anyone else? Was it unethical? He didn’t need the flood of negative comments and criticisms. He would challenge all of them. Who could stop their hearts coming together?

 

########

 

Even if she is a Maria Magdalene, so what? Don’t give up! Don’t wait! Take her into your heart! Save the soul of that poor woman. Didn’t Jesus predict that the prostitutes would be the first ones to get into heaven? His woman friend who was a Christian in Canada wrote in an e-mail to him. After more than ten years working to help prostitutes to rebuild their lives, she discovered that these are the people who have the most compassion and the greatest desire to please. She congratulated him saying that his meeting with that woman was God’s plan.

For a long time, he no longer believed in God, but that encouraging comment was so meaningful to him at this important time in his life that his heart was deeply moved. A hero. A benefactor. This was his noble mission that he had to carry forward with courage and perseverance. He was still struggling to find the end of the journey. He passionately opened Rumi’s poem. Everywhere he could see things that related to him. He felt as though he was walking in spring rain, his head bare after a black and chaotic storm.

This is really love! He thought. The sacred love that the lowly and mediocre people of this earth, such as the reporter, the Viet Kieu and the poet would never be able to feel or comprehend. Love flowed into his heart like a mountain stream. He hadn’t meant to come to Vietnam to find it. It had come to him in rustling leaves, unannounced, uncombed, on silent cat feet. People could criticize and ridicule him and it. They could call it unsuitable, unequal, and inappropriate. But it was strong and able to overcome discrimination, harsh words and all the pseudo-ethical barriers that they built up around him. Wasn’t it true that he suddenly was able to see the love-bird flying out of the dark clouds, swaying as it looked for a nest in the trees? And wasn’t it true that he was true to Rumi’s conclusion.

When the ocean comes to you as a lover,

marry at once, quickly,

for God’s sake!

Don’t postpone it!

Existence has no better gift.

No amount of searching

will find this.

A perfect falcon, for no reason

has landed on your shoulder,

and become yours.

Right now, at this moment, the woman was perched on his arm, passion-pecking here and there, looking at him as her saviour, the dark wet frazzled feathers of the bird. Half of his flesh, bone and soul. She would not leave him. He knew. She called him her benefactor, God’s gift to her.

How could he make everyone understand all of this?

Everything started with her exquisite eyes. At the very moment her gaze met his, it seemed like happiness blended with pain enveloped him and filled his heart. He felt hypnotized, as if he was falling into a bottomless well, deep into a subconscious abyss. It was nearly noon in a quiet coffee shop near the train station. He had just arrived from Hanoi and remembered as if etched in granite when she came to his table carrying her plastic box with CDs. The conical hat covered her hair and part of her face. She suddenly put the box at his feet and sat squatted down beside it to fish out some CDs. She looked up at him and smiled while holding a CD in front of him. A picture of a naked blond girl with an obscene English title. In her other hand, she held out three fingers and a made zero using her thumb and her index finger to indicate a price of thirty thousand dong.

He waved his hand and shook his head saying ‘No’. Disappointed, she quickly got out two more CDs with naked Asian girls on the cover. This time she had a triumphant look on her face as though she could read the mind of a western man and know what he wanted. She held out her four fingers and added a zero sign. He understood that she wanted 40 thousand dong for two CDs.

No. I say no”, he blurted out angrily.

She stopped and looked at him in confusion. Never in his life had he encountered a look exactly like that. Somehow, he regretted what he had done and wanted to cry because of his brusque reply. A young man, looking like a college student and sitting alone at the next table suddenly said in broken English: “Watch out. Don’t let her cheat you. A CD only costs 5,000 dong. It’s an illegal copy.” Then he turned to her. The two of them started to talk. Of course, he didn’t understand.

The young man then said to him: “She said that she thought any white man coming to Vietnam would want that kind of CD. She wants to apologize to you and to give you a folk music of the north as a souvenir CD.”

He didn’t know what to say. She made a fist then put her thumb and index finger together. The young man explained in a jolly voice: “A souvenir. Free.”

That was how she came into his life.

The same day, he cancelled the trip to Đa Nang and the one further south where he planned to meet with teachers he knew while he was teaching English as a volunteer five years earlier. He wanted to spend the rest of his time in Vietnam with the seller of CDs. Despite the phone conversation with his former student, and despite her warnings, he decided to stay in Hai Phong for the week preceding his return to Canada.

The pocket dictionary had phrases that he could use. His friend, who was a linguist, had commented that it was a very poor product, but it was quite useful to him and to the woman. She often pointed to sentences in Vietnamese that could melt his heart. ‘I miss you.’ ‘I couldn’t sleep last night,’ ‘We are great together’, ‘I love you forever’, ‘I will take care of you for the rest of my life’. When they couldn’t find the sentences they wanted, he and she would go through many pages to find single words and then put them together to make sentences. Sometimes it would take a very long time to convey one simple idea but that was okay. That inconvenience had no effect at all on the feeling that the two of them had for each other. On the contrary, it seemed to make him want her even more. He said to himself that the deepest feelings often don’t have to be expressed in words. However, when his feelings overwhelmed him, he would recite poetry to her. Sometimes he would read Rumi’s poems to her. At other times he would read to her poems that he had written about her while he was unable to sleep or when he was waiting for her. He knew that she wouldn’t understand them but he kept on reading. He thought, before leaving Vietnam he would have someone translate into Vietnamese the poem he wrote about her toes.

In the narrow attic that they had rented, they could smell the smoke from the kitchen below. But with his eyes closed he listened to the movement of their bodies. She used her small, rough toes with soiled toenails and moved them crab-like over his calves and then slowly raised them to his thighs where she used them to pinch him in a playful and sensuous manner. The passionate toes seemed to recognize his flesh, then squeezed it until his body melted into hers. Those toes had the power to hold him, to mesmerize his heart and soul. During this time, she did not hesitate to treat and address him as though he was her husband.

She listened attentively to everything he read, gazing at him with loving admiration. She smiled encouragingly at every word. Beside her, he had a deep feeling of peace as though nothing in the world was more important than their time together and the movement of her toes. Her small, fragile body was filled with enthusiasm and never hesitated become entwined with his. He had known the word ‘hedonism’ for a long time but had never before understood what it really meant. He felt like a naive young boy being guided by this patient and caring woman into a mountain filled with light. These feelings were new to him. He almost lost consciousness and suddenly panicked. Is this what I was searching for?

As a person who thought of himself as spiritually mature, it seemed to him that he should not be trying to discover this world and these sensations so late in life. He was perplexed by the tsunami-like feelings that overwhelmed him. He was embarrassed to be thinking such thoughts and could only try to ignore what was happening, what he was discovering. To taste the true sweetness of ecstasy at his age was a god-like feast and a source of dismay. He admitted to himself that even with the physical limitations of age, he still was able to take small sips of the nectar of life. He savoured it patiently and almost fully while recognizing his weaknesses. He could forgive himself with no regret and no remorse. And in all of this he was guided by the loving touch of a simple but passionate woman who seemed to understand everything in this new found world of delight. How fascinating it is when people can enjoy the true simplicity of love. No need to challenge his mind, or seek out superfluous concepts. Watching the rural beauty appearing in this woman’s rural face, in the grey streaks of her hair, he thought how different she was from his former wife who used her own Ph.D. in psychology to diminish him at every turn. In the kitchen his wife cooked but he did the dishes; she did the laundry but he had to vacuum the house every week. During the meal, she never noticed if he ate or didn’t. She didn’t care. In this case, this simple village woman cared for him at every moment. She took all of the bones from the fish before putting it on his plate. She took care to remove every seed from the watermelon. As she carefully put the food in his plate she gave him the very best pieces. She had no desire to visit Cat Ba island, or Ha Long bay or Sa Pa mountain. Music, movies, sports were to her a waste of money and of time. All she wanted to do was to spend time with him in a private place where they would not be disturbed or criticized for expressing their affection for each other. She did not want to be caught and accused of inappropriate behaviour. He wanted to bring her to his room in the hotel but the security staff asked them for a marriage certificate. Every time they saw each other, they could go for lunch, drink tea and go shopping. He was delighted to do things that could help ease her life. He bought her a simple but solid bicycle so that she would not have to carry the heavy CD box on her hip. He paid for a cell-phone, a pair of sunglasses, a watch, some clothes, and a bottle of painkiller. Each of these was a small thing, but every time she looked him with gratitude and affection.

For a week of wonder, living with her was for him an avatar. He was a new person in a vibrant world. Each year, he had become suspicious and confused about his own existence. He had everything that people were looking for in titles and in material goods, but his life was filled with dissatisfaction – the emptiness that comes with being older and alone. What is my real purpose in this world, he often asked himself. What have I been living for? He hungered and thirsted for love. Not for the mediocre physical sensations that are sold as love, but rather the real connections that are established between two human beings and between them and the universe. He often thought about his only son who lived at a twenty minute drive from him in the city. But even on his birthday or on Father’s day, his son wouldn’t drop by to see him. Whenever the phone rang, he knew it was either to get money from him or to ask him for babysitting. The concept of frantic Western lives was very troubling to him. Like other people, he had been caught up in work every moment of his life. He too had to become a workaholic in order to accumulate titles and material goods. The spiritual life, higher realities and his own connection with the web of life was zero. His life filled with getting spending had no peace or happiness. Only panic. Sunday worship and counseling. Useless. During the search for peace in the world filled with worry and anxiety he had tried out many different approaches and philosophies. He had even sought Eastern wisdom and yogic meditation, asanas, vegetarian diets. Equally useless. Two years as a sannyasi in a forest ashram in in India. In vain. Nothing gave him satisfaction or peace. Until he met this peasant woman in Vietnam. A dream came true. A rebirth into the fullness of life. Here finally was the end of his quest.

He left the hotel wandering endlessly on the street. Previously known feelings of insecurity and of emptiness had returned to haunt him. They had disappeared for a week but now they were like granite cliffs in his soul. He had no plans, nowhere to go. In the next short while, he had to return to Canada. His aimless steps led him inexorably to the corner fruit stand where the woman had waited for him every morning. In a daze, he saw that the fruit vendor – a very young girl, waved to him. He wondered if she was surprised to see him alone. He remembered when the girl would beg him to buy a bunch of bananas or some persimmons. The country woman would immediately jump in to bargain for him, afraid that he might be cheated. Every time they crossed the road, the woman would smile confidently, as she held his hand and guided him through the weaving motorcycle traffic. The feeling of being protected by her always warmed his heart and soul.

A two-stroke Suzuki, noisy and smoky, from the other side of the road came rapidly towards him then stopped with a screech of tires right in front of him. Hello mister. The young man who kept the noise of the motor rising and falling, winked at him and smiled in a cordial manner.  Boom. Boom. Okay? Fucking? The professor shook his head in embarrassment.

Beautiful girl. Ten dollars. Okay? The mean face with red patches in the man’s hair intimidated him. He felt that he needed the country woman to protect him more than ever. He said ‘No’ with a shake of his head and walked in another direction. The young man called out in a very loud voice: Mister… Ten dollars. I help. Fucking. Boom, boom. Girl beautiful, number one! He kept on talking in Vietnamese but the professor did not understand. No thank you, he said in a firm but polite voice. Then he hurried away as fast as he could. The young man followed him on the motorbike as he begged him to accept his offer. He finally gave up and screamed into the professor’s face “Tây ba-lô, Tây chíp!” then disappeared with a series of motor and tire screams. The professor, immensely relieved, stopped to breathe. Three girls in white uniforms darted out from a massage and hair salon and surrounded him. They looked like high-school students. Well made up but they exposed openly their breasts and thighs. Good morning, sir. Do you want a massage? One of the girls asked him in English. No. Thank you. He replied politely in Vietnamese. The girls, surprised, giggled with pleasure. They followed with a string of questions as though they were practicing English with a foreigner. Words that he had heard many times since coming to Vietnam: What’s your name? Where are you from? How old are you? Do you like Vietnam?

You want a massage? Asked one of the girls, swaying back and forth and getting very close to him. She repeated the question, and smiled. Try it! Special service from A to Z. I guarantee you will forget how to get back to your country. She spoke English in a very snobbish manner. Her eyes and her lips spoke volumes. He shook his head again. Then, what are you looking for, she asked as she creased her brows. Her voice couldn’t hide her disappointment.

What are you looking for? On the way back to the hotel he asked himself the same question. For sure, what he was looking for was not a massage for his body but rather courage and inner peace. Where is it? Wasn’t that what he had found in the past week? In this land. From that woman. The last time he had seen it was when he was chasing and fighting with it in a jewellery store yesterday afternoon where she had asked him to come and meet her. She had appeared with a girl who worked as an interpreter in a private company helping with immigration documents. The woman wanted to explain to him her real feelings and ideas before he went back to Canada. The first thing was the ring. She wanted it as a symbol of commitment. Our Vietnamese tradition.

You should have bought it for her before you two went to bed together. How could she explain to everyone? Such a stupid slut, people would ridicule her. At her age, and still being cheated by an old turkey. And then he will run away to his country. So the ring would be proof of your good intentions. Of your desire to protect her reputation. That’s all she needs. The interpreter said to him in front of the jewellery store. Then she went on to the sponsorship problem.

Because she loves you so much, and because she was afraid you wouldn’t accept her, and because she didn’t know the language, she didn’t clearly explain her situation to you. The truth is that she has two daughters who are living with their grandmother in Thanh Hóa. One is fifteen the other thirteen. She wants you to add their names to the documents so they could go to Canada with her. Here are their names, their birth dates and other information…

And there’s one more thing. A little problem, but that’s okay. With your noble love, and your generosity it can be overcome. Her husband, who left the family more than ten years ago, was not willing to sign the divorce papers unless he was paid two thousand dollars. What a bastard! He knows that she wants to marry you, a Western professor, so he wants to make it difficult. The interpreter said in a sympathetic voice while the woman stood beside her wringing her hands and dabbing at the tears in her eyes with a tiny handkerchief.  She says that she wishes she could run away to another town because everybody here knows about her relationship with you. Now that you are going back to your own country, people will laugh at her and treat her with disrespect. She is afraid that she will get sick and die from missing you and waiting for you to see her again. You are the last hope of her life… By the way, don’t forget to send her some money to support her and her two girls every month. That will be an evident in your sponsor application to show that you are both serious. But don’t worry. I have a very close friend working at the embassy.. Good connection

His courage and inner peace suddenly vanished.

Did it disappear at the moment when the woman started looking intently at the jewellery beside the ring that had a diamond she had requested earlier? He was shocked catching the passion coming out from the eyes that had always seemed so sad and patient.  Oh, these earrings. The Canadian dad could give them to his Vietnamese daughter. And this bracelet… would be perfect for the younger girl.  And this necklace with the Buddha pendant… could be for their grandmother, a nice gift from her Canadian son-in-law. Wow… this earring, Korean style, is in fashion now. Very sophisticated. Why don’t you try them on. This necklace would go with this set. See. This is perfect for a Canadian man’s wife. The interpreter bustled about helping the woman choose pieces of jewellery while not forgetting to interpret for him. When the cell phone rang in her bag, she picked it up, answered quickly and hung up, smiling in an over-refined manner. I’m really sorry, but I have another client waiting. The fee for the service today is one hundred dollars U.S. but you can pay in Canadian currency. I will take the loss. That’s okay. I will still have to help your wife fill out the papers at a later time. Meanwhile, the jewellery store owner pushed the piece of paper towards him, listing the chosen items with the price for each of them, and the total cost. The professor was dumbfounded as he looked at the smiling figures on the paper. The country woman looked at him with tearful eyes that sparkled with hope and happiness. Just at that moment he realized that the two of them were souls from different hemispheres attracted to each other for completely different reasons. The interpreter said that the woman would take the train back to her hometown this evening to visit her family and stay for a while to apply for a passport. The interpreter enthusiastically shook his hand wishing him a good trip back to Canada and said she was hoping to see him back in Vietnam very soon.

That night the professor paid the hotel bill. Once again he was startled. The bill included the price of two bottles of XO, the package of Dunhill and a few plates of seafood that the three guests had generously ordered from his room the other night. He could hardly forget the day in Hanoi when the taxi driver made friends with him while he received from the currency exchange counter. On driving him to the Ho Chi Minh Mausoleum, with a skilled gesture he absconded with more than ten million Vietnamese dong that the professor had carefully placed in his zippered suitcase. He had the feeling that his flesh was being pecked right to the bone by everyone here in Vietnam.

Where is his courage and inner peace? He thought he had found it and then lost it along the way. In the poem he wrote that night he asked if such things had been misplaced along with his cap, his glasses or his hotel keys. Then he cried inconsolably.

Hello. Hello. Good morning. He was startled by a group of children playing soccer in the street. As they called out to him he realized they weren’t in school today because it was Sunday. The innocent eyes turned their way observing him in a curious but friendly manner. One of the boys bravely held his hand and chirped something in Vietnamese. Soon the whole group fought each other to catch hold of his hand and touch his shirt as if he had just arrived from another planet. They kept shouting out in shrill voices: Hello good morning, then giggled while they listened to his reply. They naively accepted him as he was. He looked at the round, brown face of the boy who was pulling him along by the hand. About the same age as his grandson in Canada. The feeling of fear, of tension and of emptiness suddenly vanished. In that moment he thought that he might have found what he had lost without even looking for it.

 

Calgary, May 2015

****

&

 

Please follow and like us: