Đi qua sương mù [4] – PHƯƠNG UY

4.

 

An đã không hề gọi lại.

Hoàn toàn không hề gọi

Lòng tôi hốc hác rách rời.”

Thuyền nhắm mắt, đầu óc đầy ứ cảm xúc đau đớn.Tự nhiên trong đầu loáng thoáng giọng nói pha chút tiếng Bắc ấm áp:” An nhớ Uy quá à” “ Uy ăn sáng chưa?”

Những âm giọng rất ngọt ngào, hơi bị méo mó do nghe qua điện thoại.

Rồi tiếng hát của An lẫn khuất trong tiếng mưa:”…trong tình yêu làm sao biết ai luôn chân thành, trong tình yêu, làm sao biết ai hay lừa dối? xin hãy cứ yêu đừng nên bối rối, trái tim tự tìm ra lối…”

Đầu đau, rất đau, giống như cái đêm Thuyền uống rượu say sau khi gặp Hảo. Cảm tưởng sắp cháy rụi ra.

Thuyền đóng lap, vác ba lô ra về. tự nhiên cảm thấy tâm trạng như đang vỡ ra một điều gì đó. Và điều đó hẳn là buồn lắm, rất buồn.

Đã cháy rồi, sợ gì không uống thêm chút cho say? Thuyền lại lấy rượu, khóa điện thoại và lại uống một mình. Nhưng hình như lúc này rượu không làm say được, bao tử nóng rát. Cảm xúc mỗi lúc một rõ ràng, những hình ảnh nhảy múa trong óc. Mỗi lúc một rõ. Thuyền nhắm mắt, bắt đầu suy nghĩ về một hình ảnh nào đó để trấn định tâm trí. Thuyền cố nhớ lại một nơi chốn yên bình nào đó trong trí nhớ…một bờ cỏ non xanh mướt với tiếng dế kêu trong cỏ…một dãy tường vi bằng dá ẩm ướt có những bông hoa nhỏ tim tím mọc từ những dây leo gần đó….đứa bé với bím tóc ngắn củncố nhón chân với hái chùm hoa bìm bìm xanh leo lét. Đôi giày trắng nhỏ xíu có dán mặt con gấu với hai con mắt đung đưa mà con bé hay sợ hết phát khóc lên mỗi khi mang nó vào chân vì con gấu cứ trừng mắt với nó….

Căn phòng màu trắng, gió lay ào ào ngoài cửa sổ. người con gái tóc dài chải tóc, tóc rụng từng đám trên giường.

Những móng tay sơn đỏ.

Người con gái ngồi gõ bàn phím lách cách.

Người con gái ngồi khóc.

“ Xin lỗi Uy, mình chia tay đi, An thấy mình không hợp nhau”

Người con gái vẫn khóc, đơn giản thế sao An? An không biết là tôi yêu anh nhiều thế nào ư?An quyết định rời xa tôi thật ư?

“ Mình sẽ vẫn nói chuyện với nhau với tư cách bạn bè, được chứ?”

Nước mắt Uy vẫn rơi…nói bạn là bạn, ừ thì vậy đi, nhưng liệu có mãi là bạn được không khi trong lòng đang gào sóng?

 

 

Uy à, hôm nay An sẽ xóa hết mọi thứ về Uy, Uy cũng vậy nhé. An sẽ sống tốt hơn, Uy đừng lo, mong Uy cũng vậy”

Message từ điện thoại, nước mắt chảy dài. Nói quên là quên được sao? Em có thể quên được cái tên của mình không?

Người con gái từng ngày theo dõi sự thay đổi của nickname tên An. An đổi nick thành Away, rồi thành Forget, rồi Silent.

An muốn quên thật sự sao An ? An ra đi để quên và giờ An muốn tôi im lặng? Nếu sự im lặng mang đến cho An chút nào bình yên thì tôi đã trao nó cho An rồi. Giờ An có bình yên chút nào không?

Tôi đã tự mình quăng mình vào một nhà tù

Ngục tù của nỗi nhớ

Mà chìa khóa là An đang giữ.”

Đầu vẫn đau, mỗi ngày nhiều lần hơn, và cơn đau cũng kéo dài lâu hơn. Thuốc giảm đau lại tăng liều.

Người con gái ngất trong lớp nhiều lần.

Gia đình được nhà trường báo về, đưa cô đến bịnh viện. Những ngày dài buồn tẻ trong bệnh viện, kéo dài triền miên cho đến lúc quyết định sẽ mổ. Lúc gây mê, cô yêu cầu được nghe bài hát Vị ngọt đôi môi trước khi bắt đầu dần dần thiếp đi trong mông lung.

***

Sau này, Định mới nghe Thuyền kể lại, khi đó thì Thuyền đã ở cách Định rất xa, xa lắm rồi. Ban đầu, Định nghĩ là Thuyền ra đi vì Hảo.Một thời gian dài, Định không gọi được cho Thuyền.Định cứ đi đi về về, lần nào cũng ghé chỗ Thuyền, nhưng tuyệt nhiên, Thuyền không bao giờ trở lại.Điện thoại không gọi được, không một dòng tin nhắn.Thuyền cứ như sương mù mông mênh dưới kia, tan vội khi nắng lên.

“ Anh có biết vì sao căn phòng ấy quen thuộc với em đến thế không?Anh có biết vì sao bức ảnh ấy giống em thế không? Vì em chính là cô ấy.Sau đợt phẩu thuật, đúng là em có quên đi một số thứ, một số việc em cảm thấy rất mù mờ. Nhưng không biết đó là gì. Chỉ cảm thấy căn phòng ấy quen lắm, Uy quan trọng với em lắm, mà lại không nhớ ra vì sao…”

Hôm đó, Thuyền ngồi trước máy tính của Uy, trong máy còn lưu cái ID của nick facebook Uy dùng, Thuyền vô thức bấm pass bằng dãy số ngày sinh nhật mình thì login được. Trong hộp thư có một đống thư gửi cho Uy, trong khoảng thời gian mà Thuyền nằm viện. Hoàn toàn do một nick tên James Hoàng. Thuyền tò mò tìm đến trang cá nhân của Hoàng thì nhận ra cậu bạn thân hồi nhỏ, rất thân. Hoàng thua Thuyền hai tuổi, học sau Thuyền hai lớp nhưng luôn được Thuyền dành cho sự tin cậy tuyệt đối. Vì Hoàng luôn bảo vệ Thuyền.

Nhớ đến Hoàng, Thuyền luôn mặc định với những ngày mưa dầm xứ Huế, nhớ đến ngôi nhà với ngõ chè tàu sâu hun hút và giàn hoa tím tả tơi trong mưa. Thuyền cũng nhớ mùi chè sen thơm ngát vẫn được ăn mỗi khi sang nhà Hoàng.

Mãi đến sau này, Thuyền vẫn không sao quên được những ngày tháng tuổi thơ ấy.Người đàn ông với đôi mắt lạnh sắc túm tóc mẹ cột vào cạnh giường, dòng máu rỉ ra bên mép môi vì cái tát không thương xót. Đôi mắt đẹp của mẹ bừng bừng sự căm hờn, phẫn nộ.Người đàn ông lái xe đi, con bé với chùm tóc bồng trốn rúm ró sau dãy tường vi bằng đá. Suốt ngày hôm đó, nó không dám về nhà.Con bé ngồi bệt xuống, tựa lưng vào tường cho đỡ mỏi. Lạnh , đói và bóng chiều sắp sụp xuống làm con bé sợ hãi. Nó bắt đầu khóc, nhưng không dám khóc to, chỉ thút thít. Lúc ấy, Hoàng đến ngồi với nó đến tối mịt, rồi đem nó về nhà mình. Hoàng cũng không hỏi vì sao nó khóc, chỉ đến ngồi bên nó và hát lẩm nhẩm một bài đồng dao trẻ em nào đấy với những ngôn từ ngộ ngộ.

Từ đó, Thuyền chơi thân với Hoàng, cùng Hoàng chứng kiến và vượt qua những thời khắc tan vỡ củagia đình Thuyền.Cho đến ngày ba mẹ Thuyền chia tay. Ba Thuyền đuổi hai mẹ con Thuyền ra khỏi nhà để đón người đàn bà kia về. Thuyền theo mẹ về quê ngoại thì mới dứt liên lạc với Hoàng. Năm đó, Thuyền mười sáu tuổi.

“ Định à, không phải em không yêu anh, không phải tình yêu ấy chưa đủ lớn nhưng có những người yêu nhau mà không phải sinh ra là dành cho nhau. Có thể em và anh cũng vậy. Em đã biết tâm trạng của những đứa con khi cha mẹ mình ngoại tình như thế nào, em cũng biết tâm trạng của chúng ra sao sau khi cha mẹ li hôn .

Anh với em có cơ hội nào không? Em không muốn suốt đời chỉ bên anh trong bóng tối. Mà anh cũng vụng trộm đến mệt mỏi rồi. Thế nên , em đi đây, em chỉ muốn tìm cho em một thế giới yên bình thôi anh ạ…”

Ngày Thuyền bay, chưa một lời từ giã, không một lời từ giã. Thuyền không dám gọi cho Định. Thuyền sợ nghe giọng nói buồn bã của Định, sợ phải thấy dáng anh ngồi so vai trong quán rượu mỗi khi anh buồn, sợ đôi mắt sau cặp kính trắng kia đốt cháy chút dũng cảm của Thuyền. Mà Thuyền cũng biết, Thuyền ra đi, không phải chỉ một mình cô buồn.

Thuyền nhắm mắt lại, những kỉ niệm xa xưa từ đâu bay về thấp thoáng , những hình ảnh của Thuyền ngày xưa, những nét mặt khác nhau lần lượt hiện ra.Giữa bao nhiêu hình ảnh chập chùng ấy, một điệu nhạc buồn Thuở nhỏ Thuyền thường nghe bổng vi vu hiện về trong tâm tưởng. Rồi một góc phố vàng nắng lung linh hiện lại chập chờn. Cả một bài thơ buồn của dĩ vãng như sống lại trước mắt.

Ngày xưa…còn bé…cha mẹ thường đánh chửi nhau. Tuổi trẻ hồn nhiên bỡ ngỡ, thiên đàng thiếu tình thương. Một ngày, mẹ phát hiện ra cha có người đàn bà khác…hai người phụ nữ cào cấu, cắn xé nhau…những trận đòn cha dành cho mẹ…cái lườm sắc lạnh của bà nội :” Gái không sinh được con trai là làm cho chồng mang tội bất hiếu với tổ tông, còn làm loạn là răng?”

Thuyền sống như xa lạ trong gia đình…mẹ cũng không cần Thuyền. Cái bà cần là một cậu con trai để hòng giữ lại người đàn ông ấy.Không ai thèm để ý đến Thuyền. Thuyền trốn nhà đi chơi, Thuyền trốn học, yêu đương, và lao vào ái tình…Lớn lên và đi vào đời với đôi mắt đã không còn thơ ngây.

 

Please follow and like us: