Thư không gửi-VŨ TRỌNG QUANG

 

tranh Pablo Picasso

 

 

 

“Rằng xương sống của sáng tạo  là tình yêu*”
Walt Whitman

 

Chở em đi trên con đường thẳng hình tròn_cư trú trên chuyển dộng không ngưng tháng giêng khởi mùa tháng chạp_em nói em đi guốc trong bụng tôi_tôi nói em làm gì đi guốc em đi giày cao gót chỉa thẳng vào tôi_hết thảy nào đâu biết được,
Buổi chiều lẩn trốn vào buổi tối_trong văn xuôi nàng hư cấu không hư cấu tháng năm trận tình tay ba¬_tô son đen lên đôi môi người nữ khác_trong thơ nàng đứng đợi nơi nào tôi không nhìn thấy.
Mỗi người tự đánh rơi chiếc nhẫn trên ngón tay hôm qua_tôi không tìm nơi đi biển có đôi_tôi tìm bóng tôi mồ côi lang thang đuổi sóng_em tìm nơi sóng ngầm của tôi_không tìm nơi đèn xanh đèn đỏ ở đó bóng đang chờ bóng.
Sao cứ phải là con tin ký ức của nhau.
Nàng chụp hình tiếng gõ cửa_chụp hình âm thanh then cài không mở_chụp hình tiếng gọi người đàn ông sa bẫy bị ném đá đứng rất lâu trước trái tim khép mở_tôi không thấy hình nhân tôi chỉ nghe tiếng thở_đêm ướt sũng đêm nghẽn xe cơn mưa dâng lên đường phố.
Tiếng dương cầm rời ngôi nhà ra đi_tiếng nốt nhạc rơi_ tôi muốn thêm đôi cánh hay tôi muốn thêm “Rằng xương sống của sáng tạo chính là tình yêu”vỗ cánh.
Tôi và em có lần ngồi ngược chiều bên bờ kinh_đồng hồ Salvado Dali chảy thời gian vào dòng nước đen chảy dòng nước đen chảy vào ly nước trong_chảy tâm trạng vào sâu giấc sâu_tôi mơ biển cả đẹp xinh và tàn ác_cái máy hát gối trên tay lời rên cong_biển ơi làm ơn mất đi.
Nàng hồi ức tiếng dương cầm nơi bar rượu_tôi cụng chát nhiều ngày sinh của nàng_tôi rót ly vào lá gan của tôi_tôi nghiêng.
Lời nói mọc ra bàn tay nàng dựa lưng tiếng hát đập thình thịch vào ngực tôi từ phía sau_anh ngu lắm.
Ừ thì vậy_tôi ngu

 

*And that a kelson of the creation is love.

 

[trong ” Hôm qua, hôm nay & hôm sau” của Vũ Trọng Quang]

 

Please follow and like us: