Tràng hạt truyện Kiều-NGUYỄN THÁNH NGÃ

 

 

 

TRÀNG HẠT TRUYỆN KIỀU

 

Truyện Kiều,

Tràng hạt đeo một vòng trái đất

Hay đeo vào hồn “thập loại chúng sinh”

Mà muối xát thấm vào trong nước mắt

 

Tôi kính cẩn,

Lần quanh một hạt

Trong 3254 hạt lăn tròn qua vạn kiếp

Mà ngu ngơ trước vĩ đại sinh tồn…

 

Ôi con người!

Ôi mua vui!

Ôi trống canh!

Chỉ một vài trống canh…

 

Trống canh gõ muôn phương

Trống canh gõ lỡ làng

Bao nhân vật bấy oan khiên trắc trở

Có Tú Bà và cũng có Giác Duyên

 

Thương Từ Hải thôi một lần “chết đứng”

Là đánh mất mình trước xảo quyệt an yên

Một bài học rút ra từ nước mắt

Lịch sử còn đây những tham vọng điên cuồng

 

Đừng đánh đổi “con đường lông ngỗng”

Đừng đánh đổi thân phận đàn bà

Đừng đánh đổi giang sơn lấy kiếp bọt bèo

Sau Thúy Kiều luôn có Hồ Tôn Hiến…

 

Lần tràng hạt truyện Kiều,

Niệm hồn Nguyễn Du linh ứng

Từng trang buồn “ôn cố tri tân”

 

Chữ và nghĩa muôn đời thấm máu

Thì truyện Kiều rỏ máu từng câu

Đất cũng vậy, chưa bao giờ thôi chảy

Kìa cuộc nhân sinh như tiếng thét đoạn trường!

 

Hãy đọc lại trước đèn,

Soi thấu canh thâu

Dẫu chỉ là tiếng trống canh 300 năm vọng lại…

Please follow and like us: