Dạo qua vài vương triều phế mạc, Trong tiếng chuông chùa-LÊ ÂN

DẠO QUA VÀI VƯƠNG TRIỀU PHẾ MẠC

 
Ta lang thang nơi gập ghềnh hoang hoải bể dâu
Dạo qua vài vương triều phế mạc…
 
Có chiếc vương miện… vừa cầm tay đã thoảng mùi lầm than bùn đất
Có chiếc ngai vàng… chưa kịp đến gần đã dậy mùi truy hoan ô trọc
Có chiếc trâm cài… trơ duyên
chỉ nhìn thôi
lòng đã duềnh lên nỗi oan khiên cung cấm bọt bèo
Con rồng vàng thêu cuộn tròn vô ưu trên chiếc ngự bào
nhiều khi chỉ là thân phận điếm đàng
canh giữ cơ mưu kẻ gian hùng nhân danh thiên tử
Có chiếc ấn ngọc bọc vàng
nặng mùi quyền lực lưu manh
nện vào tâm can hiền tài
chiếc gông vô hình lưu đày biệt xứ
Có thanh gươm truyền thừa nhuốm màu vong quốc
lăm le triệt diệt cả tâm thức muôn dân
tư sản hoá sơn hà…
 
Ta lang thang nơi thác ghềnh lau lách hồn ta…
Mùa trăng nào từng xót xa đưa tàn hoa đa đoan về trọ nơi tấc lòng ông quan ngán đời cân đai áo mão…
Cần gì phải là một trạng nguyên
hay một công thần đá bia lưu danh chính sử
Ông trung chính một tấm lòng ưu tư mệnh nước phận người…
 
Gần ba trăm năm
Mảnh trăng xưa vẫn thao thức bên trời.
 
 
TRONG TIẾNG CHUÔNG CHÙA
 
Nơi mảnh đất
đã từng hoang hóa nghĩa nhân
Giạt và trôi
những dòng đời chạng vạng
Nguồn cơn nào
trổ hạt lúa thiền
Lăn về nơi kho lẫm tâm tưởng nhân gian
Nuôi nấng muôn nỗi cơ hàn
dầm mưa dãi nắng…
 
Nếu không phải là niềm tin
vượt thoát mọi cương tỏa thế thời
Làm sao đối diện với tro tàn
mà ru mầm sự sống.
 
Làm sao quên
mùi cơm chín
Thoảng trong tiếng chuông chùa ngân xa
Mỗi sớm mỗi chiều
Mẹ vịn bóng vô thường
Dò dẫm từng bước chân
như tìm về nơi góc bếp ngàn xưa…
Tóc mây nhòa bóng khói
Thoáng chút bàng hoàng xanh.
 
Không thể một ngày không có lửa.
Please follow and like us: