Giống như sắp sửa nói ra một điều không thể rút lại-ĐOÀN NGUYỄN ANH MINH

 

 

1.

 

anh biết làm sao bây giờ đây

nên anh đi tìm em giữa phố

anh biết làm sao bây giờ đây

anh bỏ đi giữa trời nắng chang chang vừa thấy mệt mà vẫn không sao quên được cuộc đời buồn

em ở đâu mắt anh sắp rớt ra rồi

cánh tay sắp rơi rụng hai chân thì phân rã

chỉ còn lại nỗi buồn đến phút chết đi rồi vẫn còn yêu em

 

2.

 

anh đi vào mùa đông

một hanh hao vạt nắng

đang hồng hộc tuôn rũ

em nghe lời anh nói

 

mơn rất khẽ bên tai

rằng anh đến với em

trên rất nhiều ngực sống

qua rất nhiều non trẻ

 

rằng anh đến với em

mênh mông dòng nhựa sống

trên cõi đất vừa sang

trong rất nhiều đổi khác

 

trong một đêm cứu rỗi

con người luận tội nhau

anh chỉ xin điều ước

thêm một lận đận trước

 

được cùng một kiếp người

dù chẳng cùng đất trời

đi đến vạn đời sau

dù nhớ mặt nhớ tên

 

chẳng kiếp nào quên được

chẳng dùng một vinh hiển

chẳng dựa một tủi hờn

chỉ cần sống lại thôi

 

những ngày đã mòn mỏi

 

3.

 

thật tiếc khi nàng là vẫn là nàng còn tôi vẫn là tôi

cuộc sống vội bỏ quên ta

 

còn ta vội bỏ quên nhau cùng những ước nguyện

thật tiếc khi anh ngắm nhìn thánh đường mỗi khi

 

chúa vẫn còn nguyên đó trên cây thập giá

anh vẫn còn nguyên em trong trái tim

 

thật tiếc cho những lời anh đã nói, những lời em đã nói

 

kỉ niệm chỉ biết nghe ta khâu từng đường chỉ mới trong âm thầm

 

thật tiếc cho mỗi buổi sáng thức dậy

điều anh nhớ đầu tiên là anh đã mất đi

 

điều anh nhớ đầu tiên là anh chẳng còn một trái tim nguyên vẹn

điều anh nhớ đầu tiên là những lời cuối cùng của em

 

thật tiếc cho những dòng cuối cùng anh đã viết cho em

hay những dòng tiếp theo

 

chẳng có vẻ như là ta sẽ lại gặp nhau hay anh sẽ chỉ dành cho em suốt phần đời còn lại

 

4.

 

bối rối anh

bối rối em

dường như được mất

không còn đúng sai

bối rối lời trước

bối rối lời sau

dường như đen trắng

chẳng còn rõ ràng

bối rối đôi mắt

bối rối đôi môi

đôi tai chẳng màng

đôi tay chẳng cùng

bối rối vào trong

bối rối không ra

bối rối trốn

bối rối tìm

bối rối ngặt ngèo

bối rối bạc bẽo

bối rối thành văn

bối rối vô ngôn

bối rối mờ tối

bối rối rọi sáng

trong cùng khoảnh khắc

bối rối nhất

bối rối mất chuộc

bối rối ngắt từng cành

bối rối nấc từng cơn

bối rối dắt

bối rối lạc

bối rối ngạt

trong vô cùng nhàn rỗi

bối rối bởi vì

đi vào đi ra

bối rối phân tâm

chia làm hai nửa

từ một chỗ chấm

đáng lẽ được điền

 

5.

 

em có rỗi thì

dành ít thì giờ đi

chông chênh mưa nắng cùng tôi

tình thương là thứ ta luôn thiếu

nhưng chẳng ai biếu không ai bao giờ

 

thì giờ là thứ ta luôn thiếu

nên chẳng ai biếu không ai khi nào

 

bao giờ em có nhìn ra

một người còn đây nằm trong tầm tay

ta sẽ vui hơn câu đùa

vì sao gần bên lấp ló ngoài hiên

 

cùng nhau hai chỗ thương gia

mà đi thiên đường không nói ai nghe

 

6.

 

có những ngày thật quá dỗi trong lòng

anh muốn hát và tràn đầy hi vọng

chẳng ở đâu trên đời ý vị cà

nếu đời anh chẳng được em cứu rỗi

như nắng mới sau vườn, như trái chín trên cây

em ở đây và không ở đây mãi

làm sao anh biết được

ngày và đêm cứ nối dài mũi tên đâm

ta chẳng thể tồn tại mãi trong một chân không

nói với em hôm nay mà như cả thế kỷ

nói với em lời này mà chẳng lời nào ra

em có thấy mình vừa gần mà cũng lại vừa xa

và cứ vươn ra mãi trong tâm trí thật lạ

thôi ngày mai anh lên đường rồi

và những điều còn muốn nói ra

anh tin sẽ có người cất giữ thay ta

 

7.

 

giận dữ

cuốn gói mình trong từng câu từ

tại sao ngài trừng phạt tôi hả ngài trên cao kia

ai cũng thấy ngài đưa bàn tay vô ý

quẹt trái hết số phận của chúng tôi

không riêng gì tôi

rồi ngài lồng khung kính những kẻ ưu tú cũng do chính ngài

thay vì quẹt trái thì lần này ngài đã quẹt phải

ngài cử những kẻ đó

rót vào tai chúng tôi – những kẻ yếm thế,

những lời đường mật bằng thứ lý lẽ uyên bác

đôi khi là nhét – tống – khứ – miễn hồi

đưa chúng tôi vào trong ngục tối

nếu chúng tôi không la lên là đã làm đúng ý ngài

nếu chúng tôi la lên thì cũng là đã đầu hàng số phận

ngài muốn chúng tôi phục tùng

ngài muốn chúng tôi thờ phụng trong ngôi đền thiêng liêng mình cái xác chết ngài nhơ nhuốc

để ngài có lý lẽ bạo biện cho mọi cái sai, cái gì sẽ đến đằng sau đó, quỷ dữ chăng?

hay những con người tinh thần nghịch đảo

tôi không cần tiền của ông, tình của cô

tôi la lên, tôi không muốn đầu hàng như vậy

rồi không la nữa vì mệt

và vô tình để ngài đã có những gì ngài cần

 

8.

 

mắt anh chao đảo

anh đi tìm anh

giữa tội lỗi cuộc đời

cái gì được và cái gì đã mất

anh muốn chết trôi theo dòng sông

tan ra và để bọn cá đói đến rỉa hết phần hồn mới thôi

cô thấy hết rồi về chuyện anh hoá thành dòng sông

mà kể cho lũ con nít cô nghe như một câu truyện cổ tích

lý do để anh còn tồn tại hoặc không

chẳng còn một ai

 

9.

 

ngày tôi

 

đi qua ánh sáng của em

những con đường mở ra

 

một chút bóng tối còn sót

lại buông từ mí mắt em

 

xuống lồng ngực ta đã thôi phập phồng thở

những lần đầu tiên nhìn vào mắt nhau

 

những ngày đâu đâu

con ngươi tôi đau đáu những tia máu

 

tình yêu mù lòa

thế thì vì sao tôi vẫn thấy em

 

mùi của thế kỷ đang vương trên từng kẽ tay

nắm rồi lại để trôi tuột

 

vì em vẫn còn giữ nguyên cuốn phim ấy buồn thay tôi

ngày đã mù lòa

 

hàng cây vội núp sau từng sợi mơ hồ trong mộng

môi tôi mấp máy vòng cười

 

giống như sắp sửa nói ra một điều không thể rút lại

 

Please follow and like us: