Lửa trần ai vẫn còn chưa đủ nóng? – CHU THỤY NGUYÊN.

Naji Asmah /Maroc

 

 

 

1.

tôi đã kịp dừng lại

bóng đen nơi ấy vừa thật khéo hóa thân thành nàng kỹ nữ

ngoài xa kia phía ánh sáng sót lại hội tụ như một cung điện

tôi kịp nghe cơn khát ngay giữa ranh giới tối – sáng

vẫn niềm hoài vọng xưa chưa bao giờ thành hiện thực

 

2.

hơn một lần trong đời bằng chính đôi mắt thường

tôi tận mắt nhìn thấy những chùm trái thật mọng, thật ngon

những chùm trái của một cây xanh kế bên cột trụ dùng để xử bắn

và những bóng đen giữa đêm tôi thất lạc trên đường về

tự dưng tôi lại nhớ đến cõi của thế giới nơi tràn đầy nhũ hương, mộc dược

nhưng lại cũng là cõi của toàn những lời thề hứa vô vị

tôi sửng hồn khi có một ai đó vừa dứt áo bước ra khỏi thân xác tôi

 

3.

tôi hiểu suy niệm là cách để chúng ta lắng lòng

để kéo dài thêm các kinh tuyến và vĩ tuyến tâm thức của chính mình

trên trường đoạn ấy, khoái lạc sẽ luôn núm níu trì kéo

và các thú đau thương luôn phải chường mặt cách lộ liễu

như muốn mặc định cuộc đời này mãi là bể khổ

người ta hầu như chỉ biết nghĩ về các mối lợi của chính họ

hơn là sự hy sinh của người khác

các hạt giống ganh tị, ghen tức, đố kỵ luôn được gieo, rắc, rải

xuống khắp nơi trên cánh đồng người

 

4.

tôi sớm nhận ra mình đã có mặt ở một quận hạt nghèo

nghèo nàn từ dung mạo của một thị trấn đã quá cũ kỹ

đến bộ dạng của các cư dân chỉ biết trông vào những tấm thẻ food stamps

ngay cả tách cà phê sáng của tôi hôm ấy cũng vậy

cũng nghèo hương, nghèo vị, và chỉ được một gói đường sugar substitute

loại đường dành riêng cho người kiêng đường đó mà

nghèo cả đến độ nóng cần thiết của tách cà phê sáng mùa đông cũng hiếm hoi

một người homeless da màu không hề nghèo vừa đi qua chỗ tôi

ông ấy cứ lèm bèm duy nhất một câu giọng dẻo nhẹo

remember! not all those who wander are lost”

như nhắc tôi rằng “hãy nhớ đấy! không phải cứ ai lang thang cũng là đi lạc cả”

 

5.

nhiều người vẫn nóng lòng đặt câu hỏi

đến bao giờ ngọn đuốc của tình yêu chân lý mới đủ sáng?

mới đủ lực khiến mọi người thức tỉnh, quay ngoắc lại 

để chiêm ngắm

để dõi theo

để soi rọi rõ chính mình hơn

để thực sự ray rứt ân hận với quá khứ

và lóe lên ý nghĩ quay về

lửa đã cháy

và vẫn luôn đang cháy

mong hãy vì tình yêu

và đừng cứng lòng rằng: lửa trần ai vẫn còn chưa đủ nóng.

 

Tháng 12.2021

Please follow and like us: