Sinh mệnh-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

Những ngày cuối cùng của năm thứ chín ở lớp học trưởng thành của tộc người Kogi, vị trưởng lão bước vào và đưa cho người nam một chiếc lá chỉ còn trơ những đường gân xanh vì sâu lá và bước ra. Người nam nhắm mắt lại và ngay lập tức hoàn thiện câu trả lời cho chủ đề này rằng:

Lá cũng là ta, ta cũng sâu

Thời gian sâu bệnh, lá xanh màu

Người quay về với tâm thanh tịnh

Cây nảy chồi xanh sâu biết bay.

Chiếc ống gỗ đựng vôi trong tay người nam bắt đầu xoay những vòng xoay tĩnh tự đầu tiên. Người không tìm cách điều khiển nhịp độ, sự quán chiếu từ tâm thức đã có mặt thành một tỉnh thức. Người nam đứng dậy lấy một chút vôi mịn vào đầu cây rồi cho lên miệng nếm trải trạng thái nhẹ nhàng, tinh khiết của sự thấu cảm thân tâm, vũ trụ.

Mặt trời lên chốn đây như vừa rẽ một cơn mưa dài của nền văn minh ngoài kia. Ánh sáng chói lọi mà lòng lành nước mắt. Cái nóng bị đóng cục bởi những sự va chạm bất ngờ với miền vô ưu trong trẻo này. Người ở thế giới bên ngoài không hiểu vì sao ở đây chúng tôi có thể biết được mọi sự biến đổi và tường tận trạng thái của đất đai, môi sinh của họ. Chúng tôi không đi ra khỏi ngọn núi này. Chúng tôi không dùng những phương tiện kết nối, thứ mà loài người hiện đại cho rằng đó là phương thức duy nhất để con người có thể tương tác và hiểu rõ về nhau. Nếu quả thật mọi thứ chỉ tồn tại hữu hình như người thế giới ngoài kia vẫn nghĩ thì mặt trời, mặt trăng… đâu còn là phương tiện chung. Nếu chỉ lập luận như vậy thì ánh sáng, không khí và nước ắt hẳn đã phải phân chia thành phần cho những nơi chúng tồn tại… Vậy nên, có thể nói chúng tôi đã thông qua mặt trời, thông qua mặt trăng, không khí, ánh sáng, đất, nước… mà chúng tôi thấy rõ mọi sự việc. Thông qua nhịp điệu của bốn mùa, chúng tôi biết được tiến trình của loài người. Thông qua tiếng nói của đất đai, chúng tôi đo được lòng tham của người hiện đại. Và thông qua sự linh thiêng của vũ trụ, chúng tôi biết được những điều phải đến. Tổ tiên đang bước những bước buồn bã, đang quay lại với nỗ lực thức tỉnh và cứu rỗi. Và tiếng thét của tự nhiên chỉ đang được đáp lại bằng những lời cầu nguyện đơn lẻ.

Trên chiếc lá là bản đồ của những vùng đất mà mùa Xuân đang ngắn lại. Nơi những cơn mưa đi qua không để lại nước cho cây cối mà để lại nước mắt dưới chân người trồng trọt. Tịnh thấy những lằn núi xanh trơ trọi như sắp bị cuốn vào hố không khổng lồ, thấy những cánh chim đang đập quanh một miệng núi lửa chực chờ thức dậy, thấy côn trùng thoát xác và chết trên những chiếc lá khô bay, thấy con sông hình bầu dục đang giữ những giọt nước cuối cùng cho mây trời tháng sáu, thấy những sinh linh đã hoà vào biển lớn đang trình diễn cuộc thi hoá rồng cùng cá chép, thấy những chú Voọc với ánh mắt từ hiền hoà, thân thiện thành đôi mắt sửng sốt của người ngoài hành tinh lạc lõng, thấy những bậc đá xếp người trăm năm viếng Phật, thấy một thân quen dưới tán cây hoa Thàn Mát đợi mưa về…

Và người nam đã lặng đến nơi này thành một màu tím tháng năm.

[còn tiếp ]

Please follow and like us: