Đạo Chích-PHONG DANG

Nghề nào cũng có tổ pháp, tổ chỉ người sáng lập, pháp là cách rèn ngh . Vô tổ vô pháp là chuyện nhiễu nhương cà nhõng, bá xàm bá láp thường hay bị tiếng thị phi. Nghe lời ngạn ngữ làm theo phong tục là kẻ có đạo . Đạo còn là tướng mạo, phương phi đạo cốt chỉ người có tướng tá phi phàm, thế thì đạo thiên về đức hạnh . Còn phường lục lâm thảo khấu thì gôm lại hai tiếng : Đạo tặc ! Đạo tặc luôn bị người chê phỉ báng là giống vô loại đáng xấu hổ . Xét lại, con đường là đạo và giặc giã là tặc. Chữ là đường để giải nghĩa khi không có tiếng nói mà tiếng nói muốn rộng đường nghe thì ắt phải cần đến tai mắt của trộm đạo.
Xưa ,”Tiếp nhận ảnh hưởng văn hóa phương Tây, Huỳnh Tịnh Của (1830-1908) cùng chia sẻ một quan niệm với Trương Vĩnh Ký, theo đó, xã hội Việt Nam có khả năng và cần vận dụng các kiến thức và kinh nghiệm của học thuật phương Tây về các vấn đề khoa học, kỹ nghệ, kinh tế và chính trị, để canh tân, nhưng vẫn giữ gìn, đào sâu và phát triển văn hóa phương Đông cổ truyền để duy trì bản chất và bảo tồn độc lập.
Ông là một trong số ít người “Tây học” đầu tiên trước tác bằng chữ quốc ngữ để truyền bá học thuật phương Tây, nhưng vẫn không quên phổ biến văn hóa phương Đông cổ truyền. Sau và cùng với Trương Vĩnh Ký, Huỳnh Tịnh Của là người có công xây đắp rất nhiều cho nền văn chương quốc ngữ trong những bước đầu, nhất là ở Nam Kỳ.”
Nhân đây xin giới thiệu một một bài nói về nhân vật huyền thoại có tên là Đạo Chích trích từ ” Chuyện giải buồn ” viết bằng chữ quốc ngữ của Huỳnh Tịnh Của ( Paulus Của ) trước tác .
Theo nhiều nguồn tài liệu , nhân vật Đạo Chích không có thật.  Song ,”Tư Mã Thiên trong Sử ký cho rằng Đạo Chích là tên kẻ trộm nổi danh thời Hoàng Đế. Đến thời Xuân Thu, nhân em Liễu Hạ Huệ cũng là tên trộm khét tiếng nên người đời mới đặt tên cho hắn là Đạo Chích “
Ngày nay Đạo Chích biến thành danh từ chung chỉ thằng ăn trộm / kẻ cắp / bọn trôm cắp ( chôm chỉa )
Truyện Đạo Chích trích từ tập ” Chuyện giải buồn” của Paulus Của như sau đây :
” Đạo-chích là người nước Lổ, hung hoang, trộm cướp, không biết đạo lý, không biết ông bà, nhóm họp quân hoang có đôi ba ngàn, cứ việc cướp giết, đốt nhà, đuổi trâu, bắt con bắt vợ người ta, ai nấy đều kinh khủng.
Đức Phu-tử nghĩ Tryển-cầm cũng là môn đệ, có em không hay kềm thúc, bèn đi tới mà ngăn can, có thầy Nhan-uyên, Tử-cống đi theo. Chẳng dè Đạo-chích đã chẳng thèm nghe lời phải, lại nổi hung, nói nhiều tiếng ốc nhục mà đuổi Đức-phu-tử đi.
Đạo-chích nói rằng: bọn chú là loài xảo trá, uốn ba tấc lưỡi, gạt đời dối dân, không cày mà cũng có cơm; không dệt mà cũng có áo; trộm cướp ấy là chú. Trách thiên hạ không kêu chú là trộm cướp, lại nhè một mình ta mà kêu là Đạo-chích.
Chú mở miệng nói chuyện đạo đức, xưng tụng Nghiêu, Thuấn, mà dòng dỏi Nghiêu, Thuấn bây giờ ở đâu? Chú ở nước Lổ, hai phen bị đuổi; chú cùng đàng nơi nước Tề; chú bị vây nơi Trần, Thái. Trong thiên hạ không ai thèm chịu lấy chú. Chú còn khua mỏ với ai? Vã Nhơn sanh hữu tữ như nhựt dạ chi đương nhiên; (người sanh có thác như ngày đêm phải vậy) cuộc vui chơi đặng mấy lăm ngày, bởi vậy người ta mới nói: Nhơn sanh bách niên, ná hữu tam vạn lục thiên nhựt chi lạc, (người sanh trăm năm, đâu có ba vạn sáu ngàn ngày đều vui.) Huống chi là làm lành cũng chết, làm dữ cũng chết. Con người ta chẳng đặng Lưu phương thiên cổ, cũng phải Di xú vạn niên; nghĩa là chẳng đặng rơi thơm ngàn thuở, cũng phải để xấu muôn năm, có sợ giống gì.
Giữ theo đạo chú thì phải thiệt thòi một đời nào được ích gì. Lời chú nói, ta đã thừa ra, chú phải trở lộn về, chớ khua môi nơi cữa sấm.
Một bữa trong bọn lâu la có đứa hỏi Đạo Chích rằng: Đạo diệc hữu đạo hồ, nghĩa là việc trộm cướp cũng có đạo lý gì chăng?
Đạo-chích nói lại rằng: Hà thích nhi vô hữu đạo, nghĩa là sao lại không có đạo lý. Kìa của người ta giấu trong nhà mà mình biết, sao chẳng phải là trí; dám vào trước hết sao chẳng phải là dõng; thủ thế ra sau, sao chẳng phải là nghĩa; chia tang đồng đều, sao chẳng phải là nhơn. Chẳng có bốn ấy, thì chẳng mấy thuở làm nên trộm cướp lớn.
Lời bàn :
Ngũ thường ” Nhân nghĩa lễ trí tín ” của Phu Tử bị tha hóa !
Đạo đức và Đạo chích đều cùng pha trộm cắp . Trộm cắp mà để dồn của cải rồi dùng của cải để mưu sự trôm cắp kế tục lâu dài thì thuộc phạm trù Đạo đức . Còn trộm cắp một phần của đống của để mưu sự sinh nhai kiếm sống thì thuộc hàng tinh tế tức Đạo chích . Đạo chích chính nó cũng là sức vóc góp phần xây dựng xã hội ” an bang tế thế “, bình đẳng hóa giai cấp trong thiên hạ . Ngày nay Đạo chích hóa trang núp bóng dưới nhãn hiệu khuynh tả ( ~ Leftist ) là phe đối lập với giới cầm quyền cai trị . Ôi , đạo tặc ở quanh chúng ta đấy thôi .
Ôi hay ! Liễu Hạ Huệ và Khổng Tử không sống cùng thời đại, bài này nhằm đả kích tính giả tạo và dối trá của đạo Nho, khẳng định chủ trương quay lại với nguồn cội, thuận theo lẽ tự nhiên của đạo Lão.
*//* ( Lượm lặt )
Please follow and like us: