Khi tôi viết thẳng thóm-ĐOÀN NGUYỄN ANH MINH

 

1.

 

đường bây giờ vắng vẻ hơn mọi khi. gã muốn nuốt cho say hết buồn. nhưng mà gã chưa kịp say còn buồn thì đã biến tan đâu mất. gã hết buồn rồi. đến cái đèn đường cũng chập choạng bảo thế. vì trong ánh sáng ấy gã thấy có hai người lận. gã nhìn xuống hai bàn tay, hai khuỷu chân đang loạng choạng bước, lồng ngực phập phồng thở, con đường chỗ tối chỗ sáng, không hề sai có đến hai người lận. một người chỉ nhìn phía trước mặt con đường và bước, một người đang nhìn con người đang đi ấy, rồi vung những cái gõ thật mạnh sang mọi phía cửa nhà xung quanh, vừa chạy vừa thở dốc trên những bậc xi măng trong những khu chung cư ẩm thấp, đứng một góc tối hẻm và chật chội hút cho kì hết một bao thuốc, rồi đợi một bao thuốc mới được tính tiền trong một cửa hiệu tiện lợi nào đấy cho đến khi, cho đến khi gã không còn chút gì sót lại về cô trong trí nhớ

 

2.

 

tiếng dế kêu oăng oắc

gió lay lắt gió lay

trăng thanh cao trên tay

mà ngây ngất cười vang

 

tiếng gió xao động hẳn

chẳng còn nữa du dương

tôi đến đây một mình

mà chẳng mang gì theo

 

tôi đến đây một mình

tôi đứng tìm gì thế

tôi ngồi quanh góc trời

chẳng ai tới ngỏ lời

 

tôi ngồi quanh góc trời

như tìm một chân bể

ngỡ mình là bao la

rồi tuột mất hồn mây

 

khi nhớ ra mình là

tôi hạ giọng thật thấp

chẳng phải tôi khóc đâu

tôi hỏi trăng một mình

 

sao cũng một mình thế

chẳng kịp trả lời nhau

trăng đã mờ sau ngõ

mờ theo từng áng mây

 

môi mềm môi uống đêm

tóc trên thềm màu ngã

trinh nguyên tay ôm ấp

hoá thành tôi một mình

 

đã trăm năm trong cõi

e người chẳng nhận ra

 

3.

 

đương dài mặt trời rạng đông

giấu trời trong mộng đời thưa biết buồn

 

đương dài đường dài đường xưa

gác mộng thư hiên nằm yên gối đời

 

4.

 

tôi giăng mắc sợi buồn

lên khung đời lơ lửng

chẳng phải hồn tôi bỏ

chẳng phải lời tôi câm

 

tôi đến từ rất xưa

ném tôi qua gai mật

tôi là một thì khác

chẳng có cách đọc đâu

 

bởi giấu người đã lâu

tôi toan còn ngong đợi

hàng triệu năm cô liêu

vẫn còn yêu để nhớ

 

làm thì gian khờ dại

lúc nằm yên lá khô

trên muôn vật xơ xác

hoa bên mộ chực tan

 

5.

 

mây ngồi diễu vạt áo xanh

mây nằm mây đứng một trời mình ên

mây định ngủ nhờ vài hôm

đến khi gió bấc lại về hiu hiu

 

6.

 

khi tôi viết thẳng thóm,

 

một buổi chiều tăm tắp lẳng lặng trượt lăn qua

 

những khối hộp cao hình thù

là phần tôi hay phần bóng

 

đang lững lờ lượn trôi lên phần khúc khuỷu của hiện thân

 

làm lộ thiên dấu chân

tưởng chừng như đã cùng lặn mất tăm theo đường cong

 

độ sáng

tôi mới hay rằng tất cả

 

những nỗi muộn phiền đều dẫn vào

 

một đường tròn tối tăm

mà cái tôi tìm kiếm

 

sẽ chẳng bao giờ đuổi kịp trên độ cong của nó

 

7.

 

từng vòng chạy

từng bước lấy đà

bài kiểm tra đang bày ra trước mắt

 

những chiếc lá đã cũ

khi ngày còn bừng bừng mới

 

những giọt mồ hôi bịn rịn

trên bộ quần áo năm phút trước còn tinh tươm

 

kịp thời quy củ

vội vàng chỉnh đốn cho

một ngày còn chưa kịp

 

nhận thức

 

tiến về phía trước

với chiếc đồng hồ thế thân

 

8.

 

trăng độc mộc

trăng

 

để lạc tôi một mình

giữa đêm

 

trăng độc mộc

nửa bóng chìm

 

nửa bóng tới

 

gần tôi tạ tội

tôi cười bảo,

 

đem ngươi ra bán

đủ trả nợ người thì thôi

 

9.

 

vô tình chúng ta những mùi hương nhạt nhoà gần nhau, anh đâu muốn nhớ cái vô tận xung quanh em, nơi anh bắt đầu táy máy cho mọi thứ xung đột xung quanh anh

 

khoé miệng nơi em tựa khe suối chảy róc rách ngăn cho những vì sao không trôi tuột khỏi màn đêm anh bị hai bờ chia cắt

 

lờ đờ chiếc bóng anh quăng mình xuống hơi thở em đang cùng khắp làn da sần sùi anh, cho dế làm tổ còn lá mục ruỗng truy hoan

Please follow and like us: