Vai gầy thi ca-KIỀU GIANG

Em đi
ngọn gió sầu đưa,
Áo xưa em mặc,
có vừa thiên thu?
Anh như
một kiếm khách mù,
Lưỡi gươm định mệnh
tự ru phận mình.
Đêm về
lạc lõng trường kinh,
Sông sâu biển thẳm,
chút tình cho ai,
Ngỡ đâu
đời đã an bài,
Sao còn
mắc nợ
trần ai đá vàng?
Ta mang
chút nghĩa cũ càng,
Trăm năm
ngồi giữa
thiên đàng mộng du,
Tóc em
dài quá mùa thu,
Ôm anh vào cõi
sương mù giá băng !
Anh về
đánh thức vầng trăng,
Mong cho đừng khuyết gương rằm em soi
Người buồn đó, ta sầu đây,
Yêu em
còn nợ vai gầy thi ca.
Please follow and like us: