Đi qua sương mù [5] – PHƯƠNG UY

Hans Krüsi [Thuy Sĩ,  1920-1995 ]

 

 

5.

 

Hoàng thân với Thuyền từ nhỏ. Tuy lớn tuổi hơn Hoàng nhưng vóc dáng Thuyền lúc nào cũng nhỏ xíu và mỏng manh đến thảm hại, tới mức Hoàng lúc nào cũng muốn bao bọc cho Thuyền.Ngay từ lúc tám tuổi, Hoàng đã nghĩ là mình sẽ bao bọc Thuyền đến suốt đời.

Tuổi thơ Hoàng trôi qua cùng với Thuyền. Trôi qua cùng những trận đòn mà Thuyền thường hứng chịu với mẹ. Hoàng nhớ có lần Hoàng đứng ngoài ngõ nhà Thuyền, định rủ Thuyền đi chơi thì chứng kiến cảnh cha Thuyền mở cửa xô Thuyền ra ngoài, Thuyền lăn lông lốc theo bậc tam cấp, những chiếc răng sữa nhỏ xíu trộn lẫn với máu và cát. Sau cánh cửa đóng chặt, Hoàng còn nghe vọng ra tiếng đồ đạc quăng vỡ và tiếng la hét, nguyền rủa. Thuyền tuyệt nhiên không khóc, nó chỉ khóc sau khi Hoàng mang nó về nhà, rửa vết thương và cho nó ngậm muối vào chỗ răng gãy.Thuyền chỉ khóc khi mẹ Hoàng nấu cho nó chén cháo loãng có hòa với sữa để húp.

Hoàng tưởng như quen với cuộc sống có Thuyền bên cạnh cho tới lúcThuyền theo mẹ về quê ngoại trong một sớm mù sương, lúc Hoàng còn chưa thức dậy. Hoàng biết Thuyền buồn nhiều về chuyện này dù mỗi lần chat với Hoàng, Thuyền đều tỏ ra ồn ào với giọng điệu cười cợt.Rồi Hoàng cũng biết thằng bồ của Thuyền đã đểu giả chia tay khi biết mẹ con Thuyền bị đuổi, tay trắng ra đi.

Những ngày tháng đó, trong Hoàng bừng lên một khát khao cháy bỏng là được làm một bờ vai vững chải cho Thuyền tựa vào, như Thuyền vẫn thường tựa vào lúc nhỏ, mỗi khi hai đứa tòn teng nằm chung trên cái võng treo sau gốc xoài nhà Hoàng mỗi trưa thiu thiu ngủ. Nhiều lúc, Hoàng vẫn mơ thấy lại cảnh ấy. Nghe tiếng tim mình đập rộn ràng trong lồng ngực con trai mười bảy đã bắt đầu vạm vỡ. Muốn hỏi Thuyền có nghe thấy không. Nhưng trước sau, Hoàng vẫn không thổ lộ, Hoàng không dám thổ lộ với Thuyền. Sự cứng cỏi nhưng mỏng manh của Thuyền làm Hoàng sợ. Một khi đã nói, một khi Thuyền không chấp nhận thì sợi dây liên lạc cuối cùng cũng không còn.

Rồi Hoàng chọn cách biến mình thành một con người ảo, đến bên Thuyền, làm quen với Thuyền, tâm sự cùng Thuyền. Cùng Thuyền đi qua những năm tháng tuổi trẻ, người đó là An.

Những đêm thâu cùng Thuyền trò chuyện. Những lời yêu thương của Hoàng, dưới lớp vỏ bọc là An, được Thuyền đón nhận. Nhưng nếu là Hoàng, liệu Thuyền có chấp nhận không? Có lần, nghe Thuyền tâm sự về chuyện của An, Hoàng giả đùa gõ phím hỏi Thuyền” Nếu tớ cũng nói thế với cậu thì sao? “ Thuyền đe Hoàng” Cậu mà yêu tớ là tớ giết á, tớ chỉ muốn cậu luôn là một thằng bạn trung thành của tớ, luôn luôn và mãi mãi bên cạnh tớ. Còn yêu nhau thì mai mốt chia tay là xong, hết nhìn nhau luôn. Thôi, cứ là bạn tớ suốt đời , bên tớ, nhé?.”

Bởi thế , Hoàng không dám nói. Nhưng không thể cứ kéo dài mãi được. Sự nhạy bén của Thuyền làm Hoàng lo lắng. Nếu Thuyền biết sự thật sẽ ra sao?Thuyền có còn coi Hoàng là bạn không? Rồi lại gây thêm tổn thương cho Thuyền. Hoàng quyết định nói chia tay và off nick của An.

Thời gian đó, Hoàng biết Thuyền bệnh nhưng không biết Thuyền phải mổ. Khi An off nick thì một thời gian sau nick Uy cũng off. Điện thoại Thuyền không liên lạc được. Hoàng không biết Thuyền ở đâu, sợi dây liên lạc cuối cùng cũng đứt. Hoàng gửi hàng chục cái mess , nói sự thật với Thuyền, xin lỗi Thuyền. Nhưng không một dòng trả lời. Thuyền tựa như bốc hơi, biến mất khỏi cuộc sống của Hoàng.

Tự nhiên Hoàng thấy mình ngu kinh khủng.

Tự nhiên chia tay, sớm muộn gì cũng phải bộc lộ thân phận, thà cứ nói trước. Giờ lại chẳng biết tìm đâu.

Sau đó, Hoàng bắt đầu để ý một cô bạn cùng lớp. Tuổi trẻ…nỗi buồn qua cũng nhanh. Đôi lúc thoáng thấy một cái avarta nào đó giống của Uy trên Yahoo!Messenger hay Facebook, Hoàng nghe lòng mình man mác, bâng khuâng…rồi thôi. Dù gì cũng là quá khứ.Hoàng cũng muốn an bình, êm ả với thực tại này, tương lai này bên cô bạn có nụ cười má lúm xinh xinh.

***

Đã rất nhiều lúc, Thuyền tự hỏi, chuyện mình với Định có đi đến đâu không? Mà chắc là không rồi. Nếu cứ thế, sau này, những đứa con của Định lớn lên có giống Thuyền không? Có hận thù Thuyền giống như Thuyền đã từng hận thù người đàn bà của cha Thuyền? Thuyền chợt thấy quá mệt  mỏi.Những khóa học cứ kéo dài làm Thuyền đuối sức. Thôi, không học nữa. Hoàng cũng đâu còn chờ đợi Thuyền, Hoàng đã tìm được người khác, nghe nói sắp cưới. Trong photo của James Hoàng có hình người con gái đó.

An đã logout vĩnh viễn, không một lần quay lại. Dù biết đó chính là Hoàng như lời thú nhận của Hoàng trong cái mess gửi cho Uy. Thuyền vẫn không hề có cảm giác hai người này là một. Vẫn cứ rạch ròi tình cảm của hai người.

Vậy nên Thuyền quyết định trở về. Không học nữa, sẽ xin một việc làm ở thị xã. Sáng sáng sẽ thức dậy trong mùi cơm rang ngào ngạt của mẹ. Nuôi thêm một con mèo, trồng một chậu cúc vàng bên bậu cửa, một cây xoài trong mảnh vườn bé tí trước nhà. Chiều có thể cùng mẹ ra biển. Có yên bình không? Có thể cứ mãi thế được không?

Ừ! Có thể sẽ gặp Hoàng. Nhưng Hoàng vĩnh viễn không phải là An. Cho dù An là do Hoàng tạo nên nhưng Hoàng vẫn không phải là An…mãi mãi…

[hết tiểu thuyết ít chữ]

Please follow and like us: