Kìa con bướm vàng…CHU THỤY NGUYÊN

 

 

lâu lắm mới thấy lại những con bướm vàng / những con bướm vàng khá diêm dúa ở khu vườn hoa lài / những chiếc nụ ngậm sương / và dốc đồi thoai thoải các bắp chân non / trộm nghĩ đến những kẻ cứ chực chờ bóc trần thân xác con người ta bởi các bàn tay thô bạo, quyền lực, và hèn hạ / xinh xinh từng đàn bướm vàng ngây ngô, dại tình / vào mùa này những chiếc lá đủ màu đã úa, và đã qua sông cả rồi / riêng phần tuổi thần tiên em vẫn ở lại, trầm ngâm chốn đó / hay chính tôi mới là kẻ rắm rối chốn này, quẩn quanh chuyện đi hay ở / vẫn bóng dáng những chiếc thuyền câu neo đậu dập dềnh theo con nước / những người dân chài lực lưỡng đang ngủ vùi trên võng / trời đẹp, biển lặng yên, sao họ chẳng ra khơi / núp sau hàng thùy dương, giọng nữ trong trẻo ai đó vừa thê thiết cất lên khúc hát đoạn tình / sóng cứ tha hồ dập dềnh vỗ vào mạn những chiếc thuyền câu, bụng thuyền đói meo, rỗng tuếch / tiếng sóng đôi khi nghe âm vang lanh chanh, lách chách / chợt nhớ đến những buổi chiều chong mắt đợi khâm liệm từng đợt nắng tàn phai / một trong các buổi chiều ấy cũng là lúc tôi hớt hải xô đi tìm em như kịp nhận ra / tôi vừa để vuột mất giấc mơ thiết thân ban ngày giữa chốn phồn hoa / đêm sẽ lại về, là lúc tôi cần mẫn cuộn vào lòng mình nỗi cô đơn giữa rừng hoa lài thơm ngát / không thể nào quên phút tôi bất chợt choàng ôm em, tôi biết hơi thở tôi vẫn còn nguyên lửa tinh khôi rực nóng / đàn bướm vàng tôi vẫn miệt mài ru hàng đêm lần lượt bay vào giấc ngủ em…

Please follow and like us: