Gã-NGUYỄN THÁNH NGÃ

 

 

Gã đã bay theo tiếng gọi của mùi hương

Nơi xứ lạ

Những cánh hoa màu x

 

Cuộc sống y

Những đứa trẻ biết bay

Qua dòng sông cuồn cuộn

 

Con nhện nước khum chùm chân dài rộng

Chú chuồn chuồn tẩm ngẩm chiều hôm

Gã lớ ngớ

Xô xiêu ý nghĩ

Một bông hoa bật nở trong lùm

 

Lùm cây rậm và hòn đá mọc rêu

Gió hành khất đánh rơi tiếng dế

Và cây đàn hoang dại chùn chân

 

Những nốt lặng cứ bay bay trên tóc

Cuộc hành trình vi vút khói sương

Tự do trên mười ngón

Chân trần khoáng đạt

Gã nhận ra mình từng bỏ quên mình

Trên phiêu lưu đôi cánh

 

Nơi ấy,

Cuộc sống y tan theo màu x

Tiếng tắc kè bảng lảng non xa

 

Gã làm tiếng tù-và

Thổi vọng vào lòng tro than

Cột khói bay lên giữa đỉnh đồi lồng lộng

Linh hồn những cái chiêng và trống da trâu

Rung lên…

 

Thác gào bọt

Tiếng hú man dã xanh

Chiếc niêu đất và xoong nồi móp méo

Giọt rượu hoang rơi giữa điệu mời

 

Đêm ma rừng lơi lả

Gã là lữ quán

Cho mùi hương trú ngụ nỗi buồn…

Please follow and like us: