Những chòm sao không bao giờ tắt-ĐOÀN NGUYỄN ANH MINH

 

 

 

 

1.

 

mặt trời ngày hôm qua ta vẫn ngắm

có cách chi đâu một bờ biển

có lẽ em hiền như mặt trời

còn anh lặng lẽ mơ xa vời như mặt trăng

 

đến cuối ngày em phải rời khỏi nơi đây

anh vẫn lặng chìm trong bóng tối tìm hơi ấm

một chút gì đó còn sót lại của ban ngày

những chòm sao xa như bàn tay nắm

 

anh biết sự hiện diện của em không gần như vậy

bởi vì em mặt trăng mang ánh sáng tới nơi này

anh không thể gặp em lần nữa

nhưng trong bóng tối anh biết em vẫn hoài hiện diện

 

nên làm sao anh lại không nắm bàn tay em lần nữa

và gửi đến em những chòm sao không bao giờ tắt

 

2.

 

ô cửa sổ đằng kia

có nửa bầu trời xanh

nửa còn lại xanh kia

em khóc dành trong mắt

bàn tay mùa vỗ về

bởi ngóng bước anh đi

theo chiều sương quá muộn

nay em ăn tối chưa

hay cứ ngủ mơ màng

tóc rối là tóc đẹp

dép may đừng quá chật

chân đi đừng vội quá

kẻo lỡ một chiều hương

kẻo lỡ một tình thương

kẻo lỡ người em thương

theo suốt đời lo nghĩ

chỉ bởi vì anh muốn

muốn em đừng nghĩ nhiều

hẹn một mai sau yêu

khi không còn chật hẹp

 

3.

 

rừng hoang im tiếng anh viết lời thơ ru em

người đã mơ chìm vào giấc ngủ nên thơ

anh viết tên em và nghĩ về nó suốt đời

anh viết tên em để hồn mình đừng nghĩ ngợi tan vỡ

 

giấc ngủ đó theo em suốt đời còn anh lặng im

nên như thể cuộc tình này vô vọng em sẽ hiểu được lòng anh

tình thương đem trao là để lạc mất còn tình thương để lại là để đem trao

hôn nhau có thể đợi đến mai sau còn giờ phút này hãy cứ đắp chăn

 

dẫu em nằm im dẫu em vô tình thức dậy

để thấy anh ở đó vẫn viết tên em và để hồn mình vỡ tan trong lặng im

 

4.

 

anh đặt những cái gì giống như hoa lên vòng tròn bất tử

và để những liên tưởng tháng ba vùn vụt qua đi

người đi đâu và những ngày đã trôi quay về đâu

ta đi trong những vòng tay, những nụ hôn rơi lả tả như mùa hạ nằm lay lắt trên xác khô mùa thu

em mỉm cười như một ngọn gió nóng bừng ý tưởng

những cái ngước nhìn của kẻ đã chết như triều dâng lên

nói với nhau như thể họ đã biết điều gì đã xảy ra từ lâu trước khi chúa quét tay qua mọi thứ nóng chảy nhung thạch ký ức

người ta trốn ở đó để nghe những điều không thể nghe thấy

anh níu lại những liên tưởng tháng ba như một mùi hương đã mất

có nghĩa là dù em đã chết rồi thì vẫn còn bất tử nơi anh

 

5.

 

hừng đông nuốt chửng

 

bầu trời sao

 

từ phía ấy

 

thiên đường

dần ló dạng

 

em nhớ lấy

những ngày đang tới

 

sẽ tới với bao niềm vui mới

 

vì thế ta nói câu

chân thành an ủi

 

đừng buồn nhau nhé

 

rồi quay đi

ta nói câu

 

an lành lần cuối

 

lời từ biệt

trong giây phút vô cùng

 

6.

 

chỉ có

vì sao hằng trò chuyện

 

cùng anh

từng đêm

 

mới biết anh đang ở đâu mà thôi

đã ngủ say hay chưa

 

khi anh mơ ngón tay mình chạm tới

em lặng lẽ nằm ngoan trên môi giấc ngủ

 

chạm tới hơi thở bình an

lưu giữ anh trong khoảnh khắc

 

dần tan giữa em huyền diệu

 

chỉ có mùi tóc nơi em mới đủ làm anh gục bước

 

bật dậy khi trời chưa sáng

bỗng nhớ ra mình là năm tháng

 

để nhớ người thôi đủ hết đời

 

7.

 

mùa thu hình tròn

gần lên ngón tay em bé nhỏ

 

mơ màng

làm anh mơ một chiếc lá vàng

 

như anh mơ ngày ước mơ bàng bạc

mà anh gói trái tim mình lại thật bé nhỏ

 

hình quả sồi

gửi tới em thân yêu

 

em có nhặt

như tìm thấy lại một giấc mơ đang

 

thở nhè nhẹ

như một sự tỉnh táo

 

lại đang tỏa lan ra làn khí

 

đến như lời anh cầu hôn em thầm thì

trong gió

 

trên ngón tay em

như ngày mà ta mãi mãi mơ mình bé nhỏ

 

8.

 

vì ngày tàn

anh muốn là mặt trời mãi mãi

ở bên em

trên lối cũ mãi mãi không ngăn cách

 

vì ngày tàn

những hạt nắng buông rơi

để em không thấy ngày buồn hơn

anh sẽ ngồi cùng em

đến tối hơn mù mịt cả hai mắt

 

vì ngày tàn

anh thắp lửa vào gió, cài nhiệt độ mình vào những bông tuyết sắp tan

để em thấy mình đâu hề một mình trên mặt đất

 

9.

 

anh chẳng muốn than van

chỉ muốn em luôn nhớ

rằng những đêm không ngủ

nào đâu chỉ do anh

 

em làm từ đầu tiên

của anh luôn gạch xoá

theo anh từ vở lòng

đến cả khi tốt nghiệp

 

nếu một ngày em vắng

ngày anh sẽ nằm bệnh

trong chăn mà mơ màng

thứ hai trời đầy nắng

 

mấy khi em can ngăn

thơ à thôi anh ơi

sao anh không hôn em

mà chỉ mơ màng chi

 

10.

 

thời gian của anh sắp cạn rồi em ơi

thời gian không ngần ngại quay đi

 

nếu bánh xe cuộc đời cứ lăn mãi như thế

trên cánh đồng lúa mì nơi những bông lúa đang trổ

em sẽ thấy hình bóng của anh cao lớn giữa những bông lúa thật cao

 

anh trở lại giữa nắng vàng, cơn gió buổi sớm nhè nhẹ lướt qua làn hơi thật mỏng

rồi anh tan ra giọt sương trinh khiết động lại đôi vầng tóc em

 

đôi mắt em đưa đôi chân anh đi khắp thế gian

 

nếu anh trở lại

trong làn gió ban sớm ấy

mà em không thấy anh quay trở về

 

tức là trái tim của em

đã cho tình yêu này bay cao mãi

đem thật nhiều thời gian của em

tan vào thinh không

 

để thời gian của anh mãi mãi không bao giờ cạn

Please follow and like us: