Cảnh, Chuyển mộng-KHẾ IÊM

 

CẢNH


Gối đầu trên thềm gió ẩn tích
Mùa màng
Thở
Hồ nghi bể dâu
Ngồi trong rừng mưa bạch dương
Hoài hơi nghe thôi non nước hẹp
Mở cửa. Gõ (hang tối chưa?)
Quá khứ
Lửa
Nhảy múa
Hát. Inh ỏi thời tan tác
Lời hoa đưa thu ngoài hiên
Đành chăng khói thiêng cỏ lam.

 

 

CHUYỂN MỘNG


Đứng không hớp một chén mây
Nằm trong thiên cổ có hay ta về
Hỏi thăm cây cối nín khe
Một chòi gió đựng mấy the nắng sầu
Lặng thinh hít bụi mơ hồ
Trong giây lâu đã đến bờ hư sinh
Thả thuyền vớt ánh bình minh
Ghé qua vô tận lấy bình tang thương
Lặng nghe gió cuốn mặt ghềnh
Cái thân vô mệnh buồn tênh đã chìm
Cuối đời rời rã cánh chim
Mượn dòng nước bạc im lìm mà gieo
Em đi mất mộng xuân thì
Ôm thinh không ngủ thấy gì trăng sao
Hôm nao gió lọt song đào
Tình hoa thôi cũng trôi vào túi hoa
Thôi về vớt mảnh trăng non
Rồi ra giũ áo hỏi hòn sơn xưa
Nói gì nữa giữa vườn thưa
Mênh mông trời đất riêng thừa có ta
Lòng buồn nhặt cánh hoa rơi
Nghe trong nắng quái có lời kêu than
Tần ngần ngó đám mây tan
Thênh thang trên bãi sông hàn bao la
Một hôm quá bước qua rừng
Chân quàng mắt quáng thấy từng không xanh
Ngậm ngùi trong cõi vắng tanh
Nghe hơi bóng thú nằm canh nắng tàn.

 

Please follow and like us: