Sinh mệnh-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

 

Lần đầu cắt tóc, Biên thấy toàn thân mình đau nhói. Cảm giác như cây cối vừa trải qua một cơn bão lớn. Sự đổ gãy, xác xơ và mất mát đến lạ thường. Trong mê man cơn sốt, Biên đứng nép mình vào một vách tối. Ánh sáng lọt qua mái lá soi lờ mờ dáng ngồi của chàng trai mười tám tuổi. Đôi mắt khép hờ, tay cầm một ống gỗ đựng vôi và mái tóc dài như phủ kín một thân tâm quen thuộc.

“- Chúng ta không phân biệt nam nữ.

– Trái đất là nơi sinh sống của muôn loài, hãy tôn trọng từng gốc cây, ngọn cỏ vì cây cỏ cũng có đời sống riêng của nó.

– Vạn vật đều liên quan với nhau mật thiết vì vậy phải biết tôn trọng trật tự của thiên nhiên. Phá hoại đời sống thiên nhiên chính là hủy hoại đời sống của chính chúng ta.”

Giọng nói như quen sơ mà quyến thuộc ấy như những bước chân nhích Biên đến ngồi vào chỗ ngồi xưa cũ. Một chiếc lá đắng bắt đầu tan nhẹ trong đôi môi khép. Có một dòng suối mát lạnh đi qua đỉnh đầu, chảy dọc hai mạch nhâm đốc. Những tế bào bừng nở và thắp sáng. Con chim thiên đường nhả tiếng hót của mình tuột trên mạch nắng. Lấm tấm sương và phấn hoa đậu trên mái tóc, tóc Biên bắt đầu mọc dài nguyên thuỷ. Những âm thanh trắng là một lời chào đón yêu thương. Biên thấy mình thơ ấu và trong suốt; thấy mình lướt đi trong hân hoan cây lá, thấp thoáng hươu nai đang tròn xoe mắt vẫy chào, thấy cụ già lấy thân mía cây làm gậy, đi về phía trăm năm bằng mái tóc với nụ cười.

Biên choàng tỉnh. Mái tóc dài xoắn xít, thơm ấm mùi xông lá rừng. Miệng vẫn còn ngậm chiếc lá vừa chuyển sang màu huyết dụ. Đôi má ửng màu nắng sớm. Chim khách kêu vang vườn đồi như vừa lưu luyến đón tiễn một cố nhân.

 

***

 

Đó là một cơn mưa rừng tháng sáu. Người mở từng ngón tay xương dài sạm nắng ra và đặt đoàn người xuống dưới bụi cây nhỏ, Người bảo: Đây là kì nghỉ thiền của những linh hồn bé nhỏ nhiều tổn thương. Ở đây, âm thanh nguyên thủy của Mẹ Thiên Nhiên sẽ thanh tẩy và chữa lành cho các con. Cuộc dừng chân vào những ngày sắp đến của các con sẽ là nơi mà các con đã nghe ra từ những thanh âm riêng biệt dành cho mình ở nơi đây. Ta sẽ đợi các con ở đó để gửi tới các con những thông điệp mới về cuộc hành trình đến mai sau.

Mưa luôn đứng ngoài những cuộc chuyện trò của con người nhưng mưa luôn có mặt trong nỗi nhớ của họ. Tiềm thức vừa cho Biên một cảm giác mới mẻ, vừa đem đến một cảm giác thân quen khi những lớp vỏ cây bắt đầu chuyển màu ướt thẫm. Trong cái tưởng chừng như lặng im này là cơ man hồi sinh và chuyển động. Mưa rơi buổi đầu là âm thanh của lá cành cây lớn, là thanh âm của chim chóc và thú rừng. Mưa luôn bắt đầu như những mũi kim châm bén ngọt xuyên vào trí nhớ. Những giọt nước đầu tiên thấm vào thân cành đất đai không phải là nước mưa mà là nước của những ngày nắng khốc, là bụi bặm của trần gian, là những lời nguyện cầu được trả về của sinh linh, cây cỏ. Mưa là một bài kinh mà lời sám hối luôn vang lên trước hết. Và mọi an vui đều luôn được bắt đầu bằng một nỗi buồn. Mưa bắt đầu cho cây lá, đất đai nói tiếng nói riêng của mình. Bao hỉ nộ ái ố xồng xộc thành mùi hăng của đất. Cơn mưa nếu nửa chừng, mưa dở thì cũng như tâm con người khi chưa đến được chốn bình yên, sẽ hằn học, dở ương, quặt quẹo suốt bốn mùa.

Biên nghe rõ tiếng thấm hút và giãn nở của vỏ cây, của đá nóng. Thỉnh thoảng, một cảm giác biết ơn lại đến. Biên bắt đầu cảm nhận sự hiện hữu của mình, ngay phút giây này, ở đây… Một âm thanh của sự biết ơn, tha thứ hoà quyện đang đến: Sự biến mất của một suy nghĩ, của một chiếc dạ dày, của một lá gan; sự biến mất của những hơi thở mệt nhọc… Ánh sáng từ những giọt mưa đang nhận, làm mờ, làm mờ hơn, mờ đến khi chúng ta bắt đầu quên, quên, chưa từng hiện hữu… và chuyển đổi thành một màu xanh an hoà, bình dị.

Âm thanh chữa lành bắt đầu bật kết nối với tất cả những con đường, bật kết nối với những rễ cây vươn dài. Những bàn chân bắt đầu bật kết nối với đất đá dưới chân mình. Khu rừng bừng lên một lặng im hân hoan. Biên thấy nhiều đảo nhỏ yên bình nằm quanh những hốc đá, sông suối đều đã và đang ở đây. Những hồ nước, những khu vườn tự do không rào chắn. Những mái tóc của mưa chấm đất mượt mà, những bàn tay lá cành đang nắm lấy nhau rộn rã. Những bốc đồng, sân hận đã nguội lành. Những gốc rễ tham ái đã hóa thành tàn tro. Những bông hoa vừa mọc ra từ tàn tích gỗ mục, cây khô. Những con chim chiều đã tìm thấy lại giọng hót buổi ban sơ.

Con hãy đừng đếm bước chân mình đã dài rộng bao nhiêu mà hãy bước bằng những bước chân đủ đầy tâm huệ. Những bước đi sẽ không dừng khi con đứng lại, và sẽ nâng con qua bao ngần ngại, vui buồn.

Khi con ở đây, sự có mặt và quán chiếu đã đưa con đến khắp mọi nơi. Dưới cơn mưa luôn có một khoảng trời thắp nắng. Dưới con đường đất đá này là dòng chảy của nước, của sự sống. Tiếng hót, tiếng cười là một hình thái khác của tiếng thét, tiếng khóc của muôn loài. Nơi con đứng là đá mềm hay nước cứng điều đó nằm ở sự thấu hiểu của con. Mặt trời vẫn cháy bên ngoài cơn mưa và luôn có mặt trong những cơn mưa. Và mặt trăng không đến để xua tan bóng đêm mà đến vì những lần con mở cửa tâm trí mình. Sẽ luôn luôn tồn tại một nơi dành cho những cơn mưa cuối ngày trú ngụ. Cánh rừng của sự thức tỉnh luôn tồn tại trong mỗi chúng ta. Cơn mưa này rồi sẽ ra biển theo nhiều cách. Hãy là những giọt nước tinh lành để nuôi dưỡng trùng khơi. Mỗi một cuồng mê, hời hợt là một uế ô tích tụ. Con hãy nhớ mình từng là một giọt sương trong. Nơi đây chẳng phải là đại dương sao? Biên thấy thân tâm dìu dịu và nhẹ nhàng như đang thả mình trong nước thẳm. Đá đã phủ rêu xanh, san hô và những loài thủy sinh quần tụ dưới bóng ngàn. Đi lên núi cũng là đang trở về với biển. Trong cái hữu hạn của hành tinh là những mênh mông, vô hạn ta chưa từng biết đến.

Xin chào!

Tôi là đại dương.

Tôi là nước.

Tôi là phần lớn của hành tinh này.

Tôi hình thành nên nó.

Mỗi dòng chảy, mỗi đám mây, mỗi một hạt mưa, tất cả đều trở về với tôi bằng cách này hay cách khác.

Mọi sinh vật ở đây đều cần tới tôi.

Tôi là cội nguồn.

Tôi là nơi tất cả sinh ra.

Con người

Bọn họ cũng chẳng có gì khác biệt

Tôi không nợ họ điều gì

Tôi cho

Họ lấy

Nhưng tôi luôn có thể lấy lại.

Đó chính là cách mọi thứ vẫn đang diễn ra.

Đây không phải là hành tinh của họ

Chưa từng

Và sẽ không bao giờ

Nhưng con người, họ nhận nhiều hơn cho.

Họ đầu độc tôi nhưng lại muốn tôi nuôi sống họ.

(Làm gì mà có chuyện đó)

Nếu con người muốn tồn tại trong tự nhiên với tôi và tách khỏi tôi.

Tôi mong họ lắng nghe thật kỹ.

(Tôi sẽ chỉ nói điều này một lần duy nhất)

Nếu tự nhiên không được bảo tồn

Con người sẽ không thể sống sót

(Đơn giản vậy thôi!)

Tôi không cần biết là có sự tồn tại của con người hay không

Tôi là đại dương

Tôi đã từng bao phủ toàn bộ hành tinh này một lần.

Và tôi luôn có thể lặp lại một lần nữa.

Hoa tảo đang bùng phát

Thủy triều đỏ là một tên gọi mỹ miều mang lại nhiều cái chết…

Đó là tất cả những gì tôi muốn nói.

 

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: